Mời các thầy cô tham khảo để chấm dứt việc đào tạo mô đun 4 tốt nhất. Đáp án trắc nghiệm mô đun 4 Mĩ thuật: Xây dựng kế hoạch dạy học và giáo dục theo hướng tăng trưởng phẩm giá, năng lực học trò tiểu học bao gồm 27 câu hỏi trắc nghiệm thầy cô giáo phải Thông tin về thầy/cô giáo hoặc cơ sở giáo dục được viết đến trong tác phẩm dự thi; Thầy/ cô giáo: Họ và tên: Nguyễn Thị Thu ( Đã mất) Nguyên là giáo viên trường Tiểu học Nam Hà thành phố Hà Tĩnh tỉnh Hà Tĩnh. PHẦN II: TÁC PHẨM DỰ THI Do thời gian và trình độ chuyên môn còn các hạn chế, bài xích report không khó khăn rời ngoài phần đa thiếu thốn sót. Kính mong các y bác bỏ sĩ thuộc thầy cô chỉ bảo và góp ý kiến nhằm bài bác báo cáo của em được hoàn thành hơn. Em xin thực tâm cảm ơn! Quà tặng cô giáo vào ngày 20/10 không những mang lại niềm vui cho người nhận mà còn thể hiện được sự quan tâm cũng như tri ân của bạn dành cho cô giáo. Tuy nhiên, việc lựa chọn được một. Thực Phẩm Làm Đẹp Bồi dưỡng thường xuyên môn Mỹ thuật tiểu học. Mô đun 4.0 có nội dung là xây dựng kế hoạch dạy học và giáo dục nhà trường theo hướng tăng trưởng phẩm chất, năng lực học trò. Sau đây là Tài liệu bồi dưỡng mô đun 4 môn Mĩ thuật THCS, mời các thầy cô tham khảo và . Mục lục Những câu truyện 20/11 về thầy cô Người Thầy đặc biệt Xin Lỗi Thầy Bài học làm người từ cô giáo dạy Sử Nhớ về người thầy cũ Đứa học sinh không dạy nổi Truyện ngắn về thầy cô ngắn nhất Truyện ngắn về thầy cô giáo Chuyện cũ Truyện ngắn về thầy cô 20/11 Nét chữ ngày xưa Truyện ngắn về thầy cô 100 chữ Lời hứa Câu chuyện ngắn về thầy cô Tôn sư trọng đạo Truyện ngắn Học Truyện cười ngắn 20/11 Truyện cười ngắn về thầy cô Thầy giáo pro Truyện cười về thầy cô ngắn Đến thầy cũng phải điên Truyện cười ngắn 20/11 Giáo viên đau đầu với bài văn dự đoán tương lai của học trò Truyện cười ngắn hay 20/11 Cách vào đề bá đạo của thầy giáo Truyện cười ngắn vui về thầy cô Bài văn tủ Truyện cười ngắn về thầy cô dưới 100 chữ Ngắm biển Truyện ngắn về thầy cô viết báo tường Truyện ngắn báo tường 20/11 Truyện ngắn về thầy cô báo tường Có một người thầy dạy tôi như thế Truyện ngắn về thầy cô giáo Người thầy và những tờ tiền cũ Truyện ngắn kể về thầy cô Ông giáo và tách cafe Truyện ngắn về thầy cô bằng tiếng Anh Truyện ngắn Idiotic Lawyer Truyện ngắn A Careless Teacher Những mẫu truyện ngắn English jokes about teachers and students Tháng 11 đã về, bên cạnh sự tất bật chuẩn bị cho những buổi thi giữa kỳ, các bạn học sinh, sinh viên còn vinh dự đón nhận một ngày lễ trọng đại của ngành giáo dục, đó là ngày Nhà giáo Việt Nam. “Thầy cô!” Hai tiếng thân quen mà thiêng liêng biết mấy. Bởi thầy cô chính là người đã dạy dỗ ta nên người, chuẩn bị cho ta hành trang vững chắc để bước vào đời. Cùng lắng đọng cảm xúc với những mẫu truyện ngắn dưới đây để càng yêu quý hơn những người đã góp công không nhỏ trong hành trình nâng bước chúng ta đến với thành công. 1. Những câu truyện 20/11 về thầy cô Ai trong chúng ta cũng từng trải qua tuổi học trò với những tháng ngày “mài” đũng quần dưới ghế nhà trường cùng những người thầy người cô bên bục giảng. Những kỷ niệm ấy hẳn sẽ khó có thể phai nhạt trong tâm trí nhiều người. Có lẽ vì thế mà rất nhiều người dù đã rời khỏi mái trường thân yêu bao nhiêu năm vẫn luôn đong đầy cảm xúc và cho sáng tác nên những mẩu truyện ngắn về thầy cô nhân ngày 20/11 vô cùng cảm động. Cùng tham khảo một số mẩu truyện 20/11 về thầy cô hay và ý nghĩa nhất dưới đây. Người Thầy đặc biệt 10 tuổi, lần đầu tiên chúng tôi được học tiếng Anh, nhưng không phải học ở trường mà phải đạp xe hơn 3km sang nhà thầy giáo ở làng bên để học. Trong căn nhà cấp 4 nhỏ bên bờ đê lộng gió, một thầy giáo và 4 học trò ríu rít với những bài học tiếng anh vỡ lòng. Mỗi buổi học thêm tiếng Anh khi đó chỉ có 500 đồng, cách đây 12 năm về trước. Khi đó bốn đứa chúng tôi chỉ biết học, không quan tâm 500 đồng là đắt hay rẻ cho một buổi học tiếng Anh vỡ lòng. Thầy là một người thầy đặc biệt cùng lớp học đặc biệt và một căn nhà cũng đặc biệt. Ngôi nhà chỉ có một gian thấp bé được xây hoàn toàn bằng xi măng. Đến những cái bàn và giường ngủ cũng được làm từ xi măng. Từ xa, ngôi nhà trông như một chuồng chim bồ câu bám trên bờ đập. Thầy viết trên một tấm bảng đen nhỏ treo trên tường, trò ngồi bàn xếp, khoanh chân trên tấm phản xây bằng xi măng. Những câu hello, goodbye… thầy vừa dạy viết vừa dạy đọc. Thầy đứng xoay ngang khuôn mặt, miệng mở rộng, lưỡi chuyển động thật chậm để chúng tôi tập đọc theo cho đúng. Tôi nhớ còn nhớ câu chuyện thầy kể về một nước Nga xa xôi, nơi mà thầy đã từng theo học, nơi có một người con gái thầy đã yêu và đã rời xa. Thầy kể cho chúng tôi nghe về một thời trai trẻ nhiều ước mơ nơi xứ tuyết… Trong câu chuyện đó có cái gì đó đã đổ vỡ, đã chia lìa và giờ thầy ở đây, trước mặt chúng tôi…Thầy sống lầm lũi và hơi lập dị trong mắt người làng. Đuôi mắt nhiều nếp nhăn của thầy hay nheo lại, nhìn về nơi nào đó xa thẳm. Thầy có nụ cười thật lạ, trước mặt chúng tôi thì vô cùng ấm áp, quay đi là ngay lập tức nhếch lên khó hiểu khiến tôi thấy hay hay và chỉ thích nhìn thầy cười. Cũng như bao người nông dân khác, thầy cũng trồng lúa, đặt rớ tôm vó tôm để có tiền trang trải cho cuộc sống. Triền đập thoai thoải thầy đặt bao nhiêu là rớ. Tép cất được, thầy vừa ăn, vừa bán, con nào nhỉnh hơn thầy bỏ vào cái bể cũng được xây bằng xi măng để nuôi cho ngày tới học, chúng tôi hay vào bể tôm của thầy chơi, té nước khiến cho những con tôm nhảy lên loạn xạ. Lúc đó thầy liền rối rít la chúng tôi. Nhưng cái rối rít của thầy trông rất hiền từ nên không làm chúng tôi sợ và như thế ngày nào trò nghịch dại đó cũng được lặp lại. Thầy nói, có chúng tôi tới học thầy cảm thấy rất vui. Thầy say sưa nói với chúng tôi thứ ngoại ngữ mà một thời thầy say mê. Có chúng tôi, thầy bận rộn hơn vì phải lo ngăn những trò nghịch dại, lo cho chúng tôi học sao cho không còn học thầy nữa, tôi vẫn thường đạp xe qua nhà thầy, vẫn cái dáng cao gầy ấy, đặt những rớ tép dọc triền đập, bước đi liêu xiêu. Hai ba lần tôi đi qua, vẫn yên tâm khi cái dáng liêu xiêu ấy đi dọc bờ sóng ì ập vỗ. Rồi kí ức cũng như những con sóng, va đập kiểu gì mà tôi không còn nhớ từ lúc nào, tôi không còn thấy dáng người thầy ấy nữa. Hôm nay, như bao đứa học trò vô tâm khác của thầy, tôi lại ngồi kể về những kỉ niệm ngày xa xăm ấy. Tôi nhớ bóng thầy khi thả những con tép nhỉnh hơn vào trong cái bể xi măng và mong chúng lớn, khi đó trông thầy như cô Tấm đang nuôi con cá bống để chờ phép màu. Tôi luôn mong thầy đã đi khỏi căn nhà ấy, ngôi làng ấy, đi đến xứ sở của riêng thầy. Nơi có nhiều ước mơ hơn, biết đâu phép màu tôm, cá sẽ cho thầy gặp lại người con gái thầy đã yêu. Tôi luôn mong điều đó vì tôi biết gương mặt ấy, nụ cười ấy, dường như không thuộc về nơi này, không nên ở lại nơi này. Xin Lỗi Thầy Cuối thu, tiết trời lạnh dần. Những chiếc lá cuối cùng cũng trôi theo gió. Bầu trời cao, xanh thẳm, chốc chốc lại gợn lên những làn sóng trắng. Cảnh vật tĩnh lặng lắm! Màn sương tàn nhẫn nhỏ thêm vài giọt trắng xóa, mờ ảo lên sự cô đơn đang nảy nở trong lòng tôi. Người ta thường bảo nhau là mưa buồn. Nhưng tôi lại nghĩ, khoảnh khắc này còn hơn thế nữa! Mỗi lúc như vậy, đôi mắt tôi lại vô thức mà nhìn theo bao kỉ niệm thời thơ ấu, bao kỉ niệm thời cắp sách đến trường! Trong số đó, có một câu chuyện mà tôi nhớ nhất. Đó là một lần, tôi đã khiến cho người mà tôi kính trọng, thất vọng!... Hồi đó, có lẽ là vào lớp 5. Khi ấy, tôi học toán giỏi lắm! Kỳ kiểm tra nào, con 10 luôn bị tay tôi cầm toán cưng tôi nhất. Tôi cũng thích toán! Chẳng biết có liên quan gì về yếu tố di truyền không, hay là tôi chỉ đơn thuần thích cái số điểm tròn xoe kia! Dù sao, tất cả đều chỉ là những suy nghĩ ban đầu! Tôi dần mất đi cái cảm giác yêu thích. Bài tập ngày càng làm tôi chán nản. Ngoài thời gian ở trường, bố mẹ tôi vẫn ngốn cho tôi hàng tấn thứ! Nhiều đến nỗi, đôi lúc, tôi nghĩ là đầu mình sắp sửa nổ tung, như một quả bom hẹn giờ! Rồi tới một đêm, hôm ấy là chủ nhật. Khi bao đứa trẻ khác đang tận hưởng cái niềm vui ngày nghỉ, thì tôi lại đang làm cái công việc thường ngày cả núi bài tập. Hàng giờ đồng hồ, tôi cứ suy nghĩ, cứ viết, lặp lại theo một trình tự, và hoạt động như một cỗ máy! Xong bài tập của bố mẹ cho, não tôi đã mệt lả, chỉ còn bài tập ở trường. Giở cuốn sách giáo khoa ra, chẳng hiểu nổi, tôi nhìn thì cứ nhìn, nhưng suy nghĩ thì không! Suy nghĩ của tôi như vừa mới phá vỡ cái xiềng xích của nó, chạy lung tung, rồi nấp đi đâu mất! Tôi mệt lắm rồi! Bỗng nhiên, trong đầu tôi lại nảy ra một ý, mà trước giờ chưa từng xuất hiện "Nhất thiết phải làm sao? Chắc gì thầy đã kiểm tra!". Rồi như một phản xạ, ngay lập tức, một ý nghĩ khác chống đối lại "Nhỡ đâu thầy kiểm thì sao?", "Lớp nhiều người như thế, chẳng nhẽ lại trúng mình?", "Sao lại không"....Tất cả cứ rối tung lên! Tôi bực tức hét lên một tiếng, trong khi thậm chí tôi cũng không biết mình vừa làm gì! Tôi có đủ thông minh để biết bên nào là đúng. Thế là tôi lại làm bài tiếp. Nhưng cũng chỉ được một lát, sự mệt mỏi lại thống trị cơ thể tôi! Tay tôi bắt đầu viết nguệch ngoạc một cách thiếu tự chủ! Tôi mạnh tay quẳng cây viết đi. Ngã người ra sau, tôi nhìn lên đồng hồ, đã khuya rồi. Mắt tôi như bị rút hết sức lực, đổ sụp xuống. "Muốn ra sao thì ra!" Cuối cùng thì tôi cũng đã đầu hàng! Tôi nhanh chóng gấp tập vở lại, rồi cuộn tròn trong chăn. Giữa sự ấm áp và cái mê hoặc của giấc ngủ, tôi bất giác lo lắng. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tất cả đã bị vùi lấp... Sáng hôm sau, tôi dậy trễ. Tôi nhanh chóng nhét vài miếng bánh lót dạ rồi đi học. Tới lớp, tôi run người! Tay và trán tôi đẫm mồ hôi. Cái cảm giác lo lắng lại quay trở lại! Tôi thở từng nhịp một như cố gắng lắm. Có đứa bạn quay sang bảo tôi chỉ nó làm bài. Tôi bảo nó nên tự mình làm thì tốt hơn. Nếu như là mọi ngày thì tôi sẽ giúp nó, nhưng hôm nay, ngay cả cái đề tôi còn chưa đọc qua! Sau điểm danh, thầy bắt đầu sửa bài tập. Tim tôi đập thình thịch theo từng mi-li-mét mà ngón tay thầy dò trên danh sách lớp. Nhưng bề ngoài, tôi cũng cười cười nói nói, tựa hồ như tự an tâm mình và che giấu đi cái nỗi sợ hãi, cùng tiếng tim đập! Rồi thầy dừng lại, ngẩng mặt lên và nhìn chằm chằm vào tôi. Thầy nở một nụ cười, và điều đó khiến tôi lạnh sống lưng "Em lên làm bài đi!". Những lời đó như giúp tôi phá vỡ đi cái nỗi sợ hãi bâng quơ cũ, nhưng đem lại một nỗi sợ thật sự. Tôi từ từ đứng dậy. Tôi thú nhận với thầy tất cả, trong tiếng nấc. Tôi đứng mà cứ cúi gằm mặt xuống, để cho mái tóc che đi đôi mắt cay xè của mình, tôi không dám nhìn mặt thầy! Hai tay tôi cứ bám chặt vào nhau. Tôi nhìn thấy một giọt nước rơi xuống quyển vở, rồi 2, rồi 3 và một bàn tay đã chai sạn, nhẹ nhàng nhấc quyển vở của tôi lên. Tôi lén lút ngẩng mặt nhìn, tôi thấy thầy! Thầy trông khác lắm! Khuôn mặt thầy không để lộ bất kì một xúc cảm nào cả. Nhưng tôi đọc được thầy đang rất buồn! Rồi thầy đặt quyển vở xuống, trở lại bục giảng. Thầy lấy bút chì và viết gì đó. Tôi đoán chắc đó là con không đầu tiên của tôi! Suốt tiết, tôi vẫn cứ cúi mặt!... Tiếng chuông reo lên, các bạn khác ùa ra khỏi lớp như đàn ong vỡ tổ. Riêng tôi, tôi vẫn cứ ngồi đấy, vẫn cứ lặng thinh. Tôi ân hận lắm! Tôi vừa khóc, vừa kéo quyển vở lại, hoàn thành nốt đống bài tập đáng ghét này. Giá như tôi đừng quá chây lười, giá như tôi đã làm bài tập thì tôi đã không khiến thầy thất vọng! Cái cảm giác khi làm cho người mà mình kính trọng, người đặt cả niềm tin vào mình, là cái cảm giác hết sức tồi tệ! Tôi ước cho Trái Đất ngừng quay, tôi ước cho thời gian ngừng chảy, tôi ước cho đôi mắt trở nên mù lòa, để tôi không phải nhìn thấy vẻ buồn trên khuôn mặt thầy nữa! Tôi ngửa mặt lên, để cho hai hàng nước mắt chảy xuống đôi bàn tay, để chúng xóa sạch cái tội lỗi... Bỗng, có một bàn tay đưa lên, lau nước mắt cho tôi, một bàn tay chai sạn! Tôi biết một người có bàn tay như thế, thầy! Thầy đã ngồi bên tôi từ lúc nào. Tôi nghẹn ngào mà nói lời xin lỗi, và tôi lại một lần nữa cúi mặt. Nhưng rồi, bàn tay thầy đã nâng khuôn mặt của tôi lên, để cho tôi nhìn vào đôi mắt thầy."Thế em đã làm xong bài tập chưa?", thầy hỏi. Tôi không trả lời, chỉ biết lẳng lặng gật đầu. Thầy nhoẻn miệng cười, một nụ cười khiến lòng tôi ấm áp, như một cách nói khác của từ "tốt lắm!". Thầy lấy một cây bút bi và cuốn sổ điểm ra. Tôi đã suýt nữa ngất xỉu vì hạnh phúc khi nhìn thấy một con mười viết bằng bút chì, ngay chỗ tên tôi. Thầy dùng bút bi đỏ lại con mười ấy, nắn nót. Ngay cả khi tôi khiến thầy thất vọng, thầy vẫn luôn đặt niềm tin vào tôi!... Cũng đã là một khoảng thời gian lâu lắm rồi! Nhưng tất cả vẫn cứ theo tôi mãi. Đó là một bài học dành cho tôi, một bài học rất ý nghĩa. Tôi còn nhớ rõ bàn tay của thầy, nụ cười của thầy, và cả con mười bằng bút chì kia nữa! Hãy cố gắng đừng làm cho người khác thất vọng. Nếu không, thế giới chỉ là một nấm mồ!... Bài học làm người từ cô giáo dạy Sử Sau ba năm tôi mới có dịp trở lại trường cũ. Mọi thứ không thay đổi nhiều, sân trường vẫn rợp bóng cây, và những chiếc ghế đá vẫn ở đó, trầm mặc và nhẫn nhịn. Tiếng cô giảng đều đều trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách. Tiếng trống trường đã điểm, giờ ra chơi đến. Tôi nhớ lại bóng dáng của cô từ trong lớp, vẫn dáng hình ngày xưa khi gieo mầm con chữ cho chúng tôi. Cô vẫn tận tụy đến lớp, vẫn chèo lái những con thuyền mơ ước của những cậu học trò nhỏ chúng tôi đến bến bờ hạnh phúc. Giọng cô nhẹ nhàng phân tích cho học sinh chúng tôi những sự kiện lịch sử đáng nhớ, những chiến thắng vang dội của quân ta khắp các chiến trường. Chốc chốc cô ngừng giảng và nhìn đám học trò đang tròn mắt suy ngẫm. Chính cô cũng không thể nhận ra được những thế hệ học trò đó còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày nào. Cô về trường tôi từ khi trường chỉ có mái lá đơn sơ. Ngày mưa cũng như ngày nắng cô vẫn đạp chiếc xe Thống Nhất đã bạc màu đến lớp. Có lần những hôm trời mưa bão rất to mà cô vẫn cố đạp hơn chục cây số đến lớp vì sợ học sinh phải chờ. Có khi nước ngập quá bánh xe mà cô vẫn bước tiếp, đến lớp thì cả thầy cả trò đều ướt hết. Phòng học dột nát không thể theo học. Những khi mưa gió như vậy cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi người ta vẫn "cưỡi trâu đi họp huyện" cô lại thấy xót thương. Cô thường kể cho chúng tôi nghe rất nhiều về miền quê và gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập quanh năm nhưng có nghị lực phi thường. Giờ đây khi mọi thứ đã được thay mới, cô vẫn ngày ngày đến lớp. Là một giáo viên dạy sử nên tính cô rất nghiêm khắc. Cô luôn dạy chúng tôi phải biết tự phấn đấu vươn lên. Cô thường bảo, lịch sử là cái gốc rễ của một quốc gia dân tộc, khi các em hiểu sử cũng hiểu truyền thống quý báu của ông cha ta, biết mà học hỏi, biết mà phát huy những truyền thống quý báu đó. Theo lời dạy đó, mỗi thế hệ học sinh chúng tôi đều cố gắng trở thành một học sinh ngoan trong mắt cô. Đã 27 năm trôi qua với bao thế hệ học trò đến và đi khỏi ngôi trường này, nhưng hình bóng cô mỗi ngày lên lớp thì vẫn vậy. Những học trò đầu tiên của cô nay đã đầu hai thứ tóc cũng không sao quên được những lời dạy, những kiến thức mà cô đã truyền đạt. Cô luôn dạy cách làm sao để hiểu và nhớ về một sự kiện lịch sử lâu nhất. "Chỉ khi các em hiểu rõ nguyên nhân tại sao và giải thích được những sự kiện, những mối ràng buộc đó thì em mới có thể làm tốt một bài lịch sử". Tôi còn nhớ kỷ niệm về cô khi còn đang học phổ thông. Là một học sinh chuyên văn nên tôi rất thích những môn xã hội, đặc biệt là tìm hiểu những kiến thức lịch sử. Khi còn học ở trung học cơ sở tôi đã được nghe những thông tin về cô với phương pháp dạy hay, là một giáo viên giỏi ở trường. Và khi theo học cô tôi thực sự bị thuyết phục bởi cách giảng dạy ân cần và chu đáo. Trong những giờ giảng, cô nhấn mạnh đến những sự kiện then chốt nhất, có tính quyết định đến giai đoạn lịch sử đang nghiên cứu. Cô thường dặn chúng tôi "muốn học được lịch sử thì cần phải biết hệ thống kiến thức, tóm gọn vấn đề lại rồi triển khai thật nhỏ ra. Như vậy vừa nhớ lâu lại không bị mất ý". Theo lời khuyên của cô, mỗi chúng tôi đều nhớ rất rõ những vấn đề lịch sử và không hề bỏ sót chút nào khi làm bài kiểm tra. Nhớ về người thầy cũ Người ta nói mùa thu là mùa của tình yêu, là mùa tựu trường, là mùa mà các bạn trẻ bắt đầu viết tiếp nên những ước mơ trên con đường với những hành trang bước vào đời. Quả thực, có quá nhiều lý do để mỗi chúng ta đón chờ thu về. Đó là niềm vui khi đón cái se lạnh của đất trời, ngửi thấy mùi hương hoa sữa thoang thoảng phả vào trong gió. Ấy vậy mà tôi lại thích mùa hè hơn mùa thu. Tôi yêu cái nóng hè với những tiếng ve kêu râm ran, rồi yêu mùa hè khi nhìn những cánh hoa phượng nở đỏ tươi cả một góc sân trường, yêu mùa hè vì nó là quãng thời gian tươi đẹp cùng chúng bạn. Và hơn tất cả... mùa hè làm tôi nhớ đến thầy. Thầy tôi khi ấy đã ngoài 50 nhưng trông thầy có vẻ đứng tuổi hơn với con số ấy. Cũng như những người thầy khác, thầy luôn ăn vận rất giản dị, chỉ là chiếc áo sơ mi màu xanh với chiếc quần đen đã theo thầy cùng năm tháng trên bục giảng. Mái tóc thầy đã điểm bạc, cái màu mà bọn học sinh chúng tôi rất thích. Lũ con gái từng nói với thầy rằng chúng thích màu tóc thầy vì màu tóc thầy giống với màu bụi phấn. Chỉ vậy thôi mà thầy cũng mỉm cười, đó cũng là nụ cười hạnh phúc, nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy trong đời. Nhưng điều mà tôi nhớ mãi không quên chính là đôi mắt của thầy. Đôi mắt thầy sáng, nhìn vào đó, tôi cảm nhận được đó là một con người đã phải trải qua nhiều sương gió của của cuộc đời. Nhưng đôi mắt ấy lại luôn nhìn chúng tôi đầy trìu mến đầy yêu thương, cái nhìn ấm áp và luôn tạo nên một niềm tin lớn với người đối diện. Buổi đầu bước chân vào lớp 1, ngày đầu tiên đến lớp mọi thứ vẫn còn quá xa lạ với một thằng bé như tôi khi ngày hôm qua vẫn còn mè nheo mẹ mua cho chiếc ô tô điều khiển chạy bin như mấy đứa trẻ trong xóm. Quả thật khi ta rời khỏi ngôi nhà thân yêu để bước ra cái thế giới xung quanh, ta mới cảm thấy mình thật nhỏ bé biết bao. Tôi còn nhớ như in cái lúc phải xa vòng tay mẹ để bước vào lớp học. - Nam, vào lớp cùng các bạn đi con. Con nhìn các bạn kìa, có ai cứ bám lấy mẹ thế này không? - Mẹ nói. - Không. Con không muốn đi học đâu. Mẹ cho con về! - Tôi hét lên như thể quên đi vị trí một người con lúc này với thế, tôi mặc kệ những cái nhìn lạ lẫm khó hiểu của các bạn trong lớp và cái nhìn giận dữ từ mẹ, tôi cứ đinh ninh rằng cứ thế này mẹ sẽ bỏ cuộc và đưa tôi về nhà. Tôi cứ hét lên "Con muốn về", tay chân vùng vằng ngồi bệt xuống đất để làm mẹ khó xử. Và đúng lúc đó, một người đàn ông đã trạc tuổi bước đến, ngồi xuống cạnh tôi ôn tồn nói - Em là học sinh mới hả? Đứng lên rồi vào lớp với thầy 5 phút thôi. Sau đó nếu em không thích thì em có thể đi về với mẹ. Được không?Tôi nhìn trân trối một hồi xong lại ngước lên nhìn mẹ. Mẹ mỉm cười gật đầu đồng ý. Thầy đỡ tôi đứng dậy và đi vào lớp, cứ thế, tôi khép nép rụt rè đi sau lưng mẹ tiến vào lớp học. Vào lớp, thầy đưa cho tôi một quyển sách màu vàng rất đẹp, đó là quyển sách Tiếng Việt mà sau này tôi biết. Lật từng trang sách, tôi như bước vào một thế giới khác với cuộc sống nơi đây. Một thế giới tràn ngập sắc màu cổ tích đủ để làm cho tâm trí của một thằng nhóc 6 tuổi vui sướng lạ lùng. Thầy nói sau này tôi sẽ được học đến những điều hay như thế, được chiêm ngưỡng và cảm nhận những cái đẹp của thế giới xung quanh và sẽ được biết những điều kì diệu của cuộc đời. Rồi thầy đưa mắt nhìn ra xa, nhẹ nhàng nói - Em có nhìn thấy những cánh chim kia không? Những con chim ấy cũng được sinh ra từ những quả trứng, được chim mẹ ấp ủ chăm sóc ngày đêm, để rồi xa chim mẹ nên giờ đây mới có thể biến thành những cánh chim bay đến những vùng đất mới, những khoảng trời cao rộng. Em cũng vậy, chỉ khi em biết xa vòng tay của mẹ để bước chân ra thế giới, em mới có thể bay cao và xa như những cánh chim kia. Có thể em vẫn chưa hiểu hết những gì thầy vừa nói nhưng thầy tin thời gian sẽ trả lời tất cả, em ạ. Năm phút ngắn ngủi đã trôi qua. Thầy hỏi "Thế nào, giờ Nam còn muốn về với mẹ không?". Tôi không trả lời, chỉ biết cúi gằm mặt xuống ngượng nghịu như thể mình vừa làm điều gì có lỗi với mẹ. Thầy mỉm cười, mẹ cũng vậy, có lẽ họ đã hiểu rằng tôi muốn ở lại đây, ở lại lớp học này biết chừng nào để được thầy mang đến cho tôi biết bao điều kì diệu kia, những điều mà ngôi nhà nhỏ bé của tôi không bao giờ có thể cho tôi biết. Đó là buổi đầu tiên đến lớp mà tôi không bao giờ quên hay chính xác hơn là tôi không thể nào quên được cái ngày ấy, cái ngày mà Thượng Đế đã mang đến cho tôi một người thầy, người cha đã dìu dắt cho tôi những bước đi đầu tiên khi bước vào đời. Thời gian cứ thế trôi qua, đúng như những gì tôi mong đợi, thầy dạy tôi cho tôi biết bao điều mới lạ. Làm sao tôi có thể quên những buổi sinh hoạt thầy hát cho cả lớp nghe, giọng thầy ấm áp đầy ắp những yêu thương. Rồi khi thầy đứng ra phân giải mấy đứa trong lớp đánh nhau, lúc đó thầy khác hẳn, sự nghiêm nghị và dứt khoát của thầy làm cho những mâu thuẫn bỗng chốc trở thành bài học quý báu về đối nhân xử thế trong đời. Nhưng với tôi, thầy đẹp nhất khi giảng bài, với hình ảnh của một người chèo đò cần mẫn, thầy mang đến cho chúng tôi con thuyền chở đầy những tri thức mới lạ. Ôi! Cái dáng người cao cao, một tay cầm quyển sách, một tay cầm phấn viết từng chữ từng chữ ngay ngắn thẳng hàng trên bảng sao mà giản dị và thiêng liêng đến thế. Những tháng ngày tươi đẹp ấy cứ thế trôi đi trong đôi mắt trong veo của cậu học trò nhỏ. Nhưng tôi chỉ được học thầy đến hết lớp 3, sau đó, vì lý do gia đình nên gia đình tôi phải chuyển về một huyện nhỏ ở Hà Nội. Tôi buồn và nhớ lắm những giờ giảng của thầy, ánh mắt và lời khen khi tôi đạt được thành tích cao trong học tập. Giờ đây, tôi đã trở thành một sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học sư phạm Hà Nội. Tôi lớn và trưởng thành hơn rất nhiều. Và hôm nay, tôi muốn quay trở về thăm lại trường cũ, trở về với cái nơi mà tôi bắt đầu những bước đi đầu tiên. Bắt xe về Thái Bình, tôi liền chạy thẳng tới ngôi trường cũ. Niềm vui sướng rộn ràng của đứa con trở về chưa thành thì tôi nhận được một cái tin như sét đánh ngang tai... thầy đã mất. Thầy mất đã được một tháng vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo. Trời đất như sụp đổ dưới chân, tôi khuỵu xuống. Những giọt nước mắt xót xa và ân hận từ từ lăn trên gò má. Tôi hận chính bản thân mình tại sao suốt ngần ấy năm không về thăm thầy lấy một lần, không viết cho thầy một lá thư để rồi giờ đây tất cả đã quá muộn màng, những kỉ niệm đẹp của tình thầy trò đã trôi vào dĩ vãng, thầy đã trở về với cát bụi. Con đã về rồi thầy ơi, ngôi trường xưa vẫn thế, vẫn lớp học kia, vẫn bộ bàn ghế ấy nhưng thầy đâu rồi? Bỗng một cơn gió thoảng qua, tôi nhớ lại lời thầy nói - Mỗi khi em cảm thấy buồn, hãy gửi lòng mình vào gió. Và gió sẽ mang những tâm sự của em đi đứng dậy, nhìn thấy cơn gió làm xào xạc lá rụng khắp sân trường, làm tôi cứ ngờ thầy vẫn còn đây. Gió ơi, xin đừng phảng phất nơi này, hãy bay đi thật xa và nếu gió gặp thầy ở phương xa ấy thì hãy cho ta gửi lời ân tình "Thầy ơi, con nhớ thầy nhiều lắm". Đứa học sinh không dạy nổi Tôi là một học sinh… không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có lớp học nào chịu thu nhận tôi quá một tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài thằng này vậy là coi như xong... Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”. Thầy dạy lớp tập hợp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến “trao tận tay thầy”. Tôi lén quan sát “đối thủ” của mình. Thầy gầy gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi “A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây”. Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi. “Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này. Thời ấy chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy. Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào khi cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn nhiều hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy xấu hổ quá chừng. Ôm hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí “Lần sau em không làm thế nữa”. Thầy mỉm cười bảo “Em ngoan lắm!”. Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình nữa. Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt. Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ba tôi. Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải khản cổ quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được. Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Dần dần, kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười. Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy đến nhà thầy. Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm nghe chó sủa ran chạy sang xem xét. “Cậu là Phong hử?”. “Dạ”. “Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai”. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. “Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy”. Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người. Cảm ơn thầy với phương pháp dạy đặc biệt đã giúp em trưởng thành. Cám ơn Thầy của em! Xem thêm 25 bài thơ lục bát về thầy cô giáo và mái trường ngắn hay nhất 40 bài thơ về thầy cô giáo, chùm thơ hay nói về thầy cô mái trường 86 câu nói, châm ngôn, danh ngôn về giáo dục hay và ý nghĩa nhất 2. Truyện ngắn về thầy cô ngắn nhất Trong những ngày của tháng 11 với nhiều cảm xúc dâng trào về một ngày lễ đặc biệt ý nghĩa dành cho tất cả những người thầy cô giáo. Một số câu chuyện ngắn 100 chữ về về cô 20/11 dưới đây sẽ giúp chúng ta càng yêu quý, kính trọng hơn những người lái đò đã đưa chúng ta cập bến bờ tri thức. Truyện ngắn về thầy cô giáo Chuyện cũ Tặng những ai còn trên bục giảng Ngày 20. l l, tôi gặp tại một học trò cũ, em kể Hồi học với cô, mẹ em bị bệnh nan y, em phải lo cho sáu em nhỏ, đêm đi học, ngày đi làm, chiều nào cũng chạy đến trường, có nhiều hôm phải mặc áo lót còn ướt, lạnh mà vẫn mong gió nhiều, muộn mà vẫn muốn đường dài, để đến lớp áo kịp khô... Nhớ những lúc bị tôi nêu tên trước lớp vì quá lười, em chỉ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã xuống bàn... Lòng tôi tràn đầy hối hận. Tôi muốn hỏi - “Sao ngày xưa em không nói?”. Nhưng tôi chợt nhớ ngày xưa tôi chưa bao giờ hỏi. Truyện ngắn về thầy cô 20/11 Nét chữ ngày xưa Năm tôi lên 6 tuổi, ngoại cầm tay tôi tô những nét chữ đầu tiên, từ cỡ chữ 1 ly đến 4 ly, các kiểu chữ hoa…. Từ cái bút chì Gilbert được gọt nhọn, ruột chì vừa đen vừa mềm đến cái bút mực ngòi lá lúa, ngòi rộng nét thanh nét đậm được cắm chặt nơi đầu quản bút bằng giấy do chính tay ngoại xé rất chặt. Hơi thở của ngoại nhè nhẹ bên tai mỗi lần tôi tập viết. Nhớ một lần đi học về, thấy vở tôi chữ viết không đều, ngoại bắt tôi viết lại ba lần sau khi đã ngửa bàn tay phải lãnh đủ 3 roi đũa cả. Nghĩ đến lũ trẻ bây giờ mà buồn bút đủ loại đắt tiền, toàn đồ ngoại. Vậy mà càng lớn, chữ càng xấu. Đoàn Ngọc Toại Truyện ngắn về thầy cô 100 chữ Lời hứa Tôi làm nghề dạy học. Dường như lúc nào tôi cũng bảo học trò của mình Các em không được nói dối. Lúc nào cũng phải trung thực. Cô không thích ai thất hứa... . Một hôm cậu học trò nhỏ nhất đứng dậy hỏi - Cô đã bao giờ thất hứa chưa? Tự nhiên nước mắt tôi chảy đầy hai má. Ngày xưa tôi từng hứa với mẹ Học xong con sẽ về quê... Vậy mà cuộc sống phố thị đã cuốn hút tôi ở lại. Lời hứa năm xưa tôi đã quên mất. Quê nhà mẹ vẫn mỏi mắt ngóng trông. Trần Thị Loát Câu chuyện ngắn về thầy cô Tôn sư trọng đạo Ông nội tôi là cụ đồ nho, quanh năm quần ta, guốc mộc. Tết nào học trò cũng đến. Ông mất, họ khóc suốt đêm. Bố tôi là thầy giáo thời trước giải phóng; sau này, về làm ruộng, chân lấm tay bùn. Vài học trò cũ có dịp gặp, cúi đầu -Con chào thầy, lễ phép. Tôi là giáo viên thời bao cấp, dép Lào, áo lính; một buổi lên lớp, một buổi bán kem cây. Học trò vẫn chào thầy kính cẩn. Gẫm lại ba đời thầy, tôi thấy phảng phất đâu đây lời tôn sư trọng đạo Phạm Quốc Truyện ngắn Học Năm hai mươi, tôi theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi sự thông minh, hiểu biết... Năm bốn mươi, tôi cũng theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi kinh nghiệm, từng trải... Năm sáu mươi, tôi quay ngược lại theo tuổi trẻ hai mươi, để học hỏi sự nhanh nhẹn, tháo vát... Học lại từ đầu. Lê Đức Quang 3. Truyện cười ngắn 20/11 Hòa cùng không khí của ngày lễ Nhà giáo Việt Nam sắp đến, xin gửi đến bạn một số truyện cười ngắn về thầy cô nhân ngày 20/11, để thông qua những câu chuyện ấy chúng ta càng thêm trân quý những người lái đò thầm lặng đã dâng hết trí tuệ và sức lực cho thế hệ trẻ, thế hệ tương lai của đất nước. Truyện cười ngắn về thầy cô Thầy giáo pro Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo lắng. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp. Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp. Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi - Thế nào? Các cô, các cậu có sợ không, hả? - Cả lớp đồng thanh Thưa thầy... sợ, sợ lắm ạ! - Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai. Các em lấy bút, vở ra học bài mới “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”. Truyện cười về thầy cô ngắn Đến thầy cũng phải điên Thầy giáo Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn? Học sinh Mặt Trời xa hơn ạ. Thầy giáo Vì sao? Học sinh Vì sao của Khởi My ạ Thầy giáo Không, tại sao? Học sinh Tại sao của Ưng Hoàng Phúc ạ! Thầy giáo Không, ý thầy là Why đó! Học sinh Why? À! Why của DBSK . Thầy giáo Trời ơi! Tôi phải làm thế nào? Truyện cười ngắn 20/11 Giáo viên đau đầu với bài văn dự đoán tương lai của học trò Trong một kỳ thi vượt cấp, cô giáo nói với học sinh - Đề bài văn của các em hôm nay là “Em hãy tả hoặc viết về khả năng đặc biệt của em mà em cho là tuyệt nhất”. Học sinh liền cắm cúi làm bài. Sau 5 phút, Tèo lên nộp bài với nội dung “Em có khả năng là đoán trước được tương lai, em đoán là kỳ thi này em sẽ trượt”. Cô giáo nhận được bài của Tèo xong liền hỏi - Tèo! Bài làm của em có vậy thôi sao? - Tèo liền gật đầu Vâng, thưa cô! Sáng hôm sau, cô giáo liền lên văn phòng tìm gặp thầy hiệu trưởng, rồi cô hỏi - Thầy đã xem bài làm của học trò Tèo chưa ạ? Thầy hiệu trưởng thở dài đáp - Rồi cô ạ! Nhưng tôi chả biết chấm điểm như thế nào cả. Nếu như cho Tèo trượt thì không được bởi bài văn của em ấy đúng, mà bài văn đúng thì phải cho em ấy đỗ. Mà cho em ấy đỗ thì bài văn của em ấy sai, một bài văn sai thì làm sao cho đỗ được. Thật là tiến thoái lưỡng nan. Giờ tôi chả biết làm như thế nào cả cô ạ! Tôi đau đầu hôm qua đến giờ vì việc này đây. Cô giáo nghe xong cũng chóng mặt. Truyện cười ngắn hay 20/11 Cách vào đề bá đạo của thầy giáo Đầu giờ toán, thầy giáo ra một câu đố dành cho cả lớp. Thầy giáo Thầy hỏi các em “Ăn cắp nhạc thì gọi là gì?”. Học sinh Thưa thầy là đạo nhạc ạ! Thầy giáo Thế ăn cắp ý tưởng là gì? Học sinh Là đạo ý tưởng ạ! Thầy giáo Ăn cắp thơ gọi là gì? Học sinh Là đạo thơ ạ! Thầy giáo Vậy còn ăn cắp răng là gì? Học sinh ngơ ngác nhìn nhau... Thầy giáo Các em mở sách, hôm nay chúng ta sẽ học ... “đạo hàm”. Truyện cười ngắn vui về thầy cô Bài văn tủ Cô giáo cho học sinh tả về con vật mình yêu thích nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt một con rận nghiên cứu và tả rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng và bắt cậu làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em. Cu Bin làm bài văn như sau “Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận ...”, rồi cậu lại bắt đầu tả con rận. Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá. Hôm sau cu Bin nộp bài như sau “Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận....”. Truyện cười ngắn về thầy cô dưới 100 chữ Ngắm biển Trong giờ địa lý, thấy Tí ngồi không chú ý bài. - Cô giáo Tí! Hãy cho cô biết biển là gì? - Tí giật mình Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ! - Cô giáo “Nín lặng” 4. Truyện ngắn về thầy cô viết báo tường Để một tờ báo tường trở nên đặc sắc và ấn tượng hơn, chắc chắn không thể thiếu những mẫu truyện ngắn về thầy cô, mái trường, bè bạn… Vậy nếu bạn đang muốn tìm một truyện ngắn về thầy cô để làm báo tường thì tham khảo nhanh những mẩu truyện ý nghĩa dưới đây nhé! Truyện ngắn báo tường 20/11 Khi còn là một cậu học sinh, bố mẹ luôn muốn tôi phải theo các ngành khoa học mặc dù tôi muốn theo học ngành thương mại. Hóa học luôn là môn học tôi yếu nhất. Tôi không thể nhớ tên của các chất hóa học. Và rồi sau một vài bài kiểm tra trên lớp bị điểm 0, cô giáo gọi tôi lên văn phòng của cô và đưa cho tôi một bài thơ viết tên các chất hóa học trong bảng tuần hoàn. Giờ đây khi đã trưởng thành nhưng tôi vẫn nhớ mãi giây phút đó, sự thành công ngày hôm nay luôn có hình bóng của cô. Truyện ngắn về thầy cô báo tường Có một người thầy dạy tôi như thế Trò yêu Thầy bởi những bài học mà Thầy đã truyền tải trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho trò biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng Thầy ấm áp, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên của thầy đã khiến mỗi giờ văn bỗng trở nên thú vị hơn. Tất cả các trò dường như bị lôi cuốn, hút mình vào bể kiến thức vô tận của Thầy. Trò thực sự ngưỡng mộ Thầy và mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp nhận hết những gì mà Thầy đã truyền đạt. Trò yêu Thầy bởi những tính cách rất đặc biệt của Thầy. Các bạn ai cũng bảo “Thầy mình rất thích khoe”. Thầy khoe nhiều lắm, nhưng trò nhớ nhất là thầy hay khoe về những chị học trò cũ của Thầy vừa xinh, vừa giỏi, lại rất thành đạt. Ban đầu trò luôn khó chịu và thấy sao Thầy kiêu thế. Rồi trò chợt nhận ra, trong lời khoe đó ẩn chứa biết bao niềm vui, niềm tự hào về những thành quả mà Thầy đã vun đắp. Và trò biết rằng, Thầy muốn chính lời khoe đó sẽ trở thành nguồn động lực thôi thúc các trò cố gắng. Trò yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy chất nghệ sĩ của Thầy. Các chị khóa trước của thầy vẫn bảo Thầy rất có duyên, trò cũng thấy thế. Đến bây giờ trò vẫn không quên được ngày đầu tiên thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội một chiếc mũ nồi, trông thầy thật nghệ sĩ. Và cả cặp kính thầy vẫn thường mang theo nữa. Trò thích được nhìn Thầy đeo cặp kích đó ngồi đọc sách, ánh mắt của thầy xa xăm và đăm chiêu đến khó tả. Có lẽ hình ảnh ấy của Thầy sẽ mãi đậm in và tươi nguyên trong ký ức của trò. Truyện ngắn về thầy cô giáo Người thầy và những tờ tiền cũ đồng, nó cứ mân mê những đồng đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó… Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”. Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó. Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa. Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! đồng, nó cứ mân mê những đồng đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng của thầy lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!… Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”. Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở “Thầy ơi… sao không đợi con về…!?”. Vì nó cứ đinh ninh nếu đổi những đồng kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về. Truyện ngắn kể về thầy cô Ông giáo và tách cafe Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc… Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo… Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền. Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muốn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò. Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng. Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác. Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”. Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất. Xem thêm 70 câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ về thầy cô giáo hay nhất dạt dào ý nghĩa công ơn trồng người 15 bài thơ 20/11 tự sáng tác để tặng thầy cô đầy ý nghĩa Bày tỏ lòng biết ơn, sự kính trọng với thầy cô qua 20 lời chúc ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 5. Truyện ngắn về thầy cô bằng tiếng Anh Gợi ý thêm cho bạn một số mẩu truyện ngắn về thầy cô bằng tiếng Anh sau đây để giúp tờ báo tường của lớp mình trở nên sống động hơn. Truyện ngắn Idiotic Lawyer The laᴡуer’ѕ ѕon ᴡanted to folloᴡ in hiѕ father’ѕ footѕtepѕ, ѕo he ᴡent to laᴡ ѕchool and graduated ᴡith honorѕ. Then he ᴡent home to join hiѕ father’ѕ firm. At the end of hiѕ firѕt daу at ᴡork, he ruѕhed into hiѕ father’ѕ office and ѕaid, “Father, father! In one daу I broke the Smith caѕe that уou’ᴠe been ᴡorking on for ѕo long!” Hiѕ father уelled, “You idiot! We’ᴠe been liᴠing on the funding of that caѕe for ten уearѕ!” Dịch Luật sư ngu ngốc Con trai một ᴠiên luật ѕư muốn kế thừa sự nghiệp của cha, ᴠì thế anh ta đi học trường luật ᴠà đã lấy được bằng cấp xuất sắc. Sau khi ra trường anh ta tham gia công tу của cha mình. Vào cuối ngàу làm ᴠiệc đầu tiên, anh ta đổ хô ᴠào ᴠăn phòng cha ᴠà nói”Cha, cha! Trong một ngàу con đã giải quуết хong ᴠụ kiện Smith mà cha đã ngâm quá lâu!”. Người cha vội hét lên “Đồ ngốc! Chúng ta sống dựa vào kinh phí cho vụ đó trong mười năm nay!”. Truyện ngắn A Careless Teacher A hiѕtorу teacher ᴡaѕ talking to hiѕ claѕѕ about the ancient Romanѕ “Theу ᴡere ᴠerу ѕtrong, braᴠe people and theу ᴡere good ѕoldierѕ”, he ѕaid. “Theу alᴡaуѕ ᴡanted to haᴠe ѕtrong bodieѕ, ѕo theу plaуed a lot of gameѕ”. "Did they like swimming?", one of the girls asked. "That makes people's bodies strong". She was very good at swimming. “Oh, уeѕ, ѕome of them ѕᴡam a lot”, the teacher anѕᴡered. Then he told them a ѕtorу about one famouѕ Roman. “There ᴡaѕ a big, ᴡide riᴠer in the middle of Rome”, he ѕaid. “It ᴡaѕ the Tiber, and hiѕ man ѕᴡam acroѕѕ it three timeѕ eᴠerуdaу before breakfaѕt”. The girl laughed ᴡhen ѕhe heard thiѕ “Whу are уou laughing?”, the teacher aѕked her angrilу, “Haᴠe I ѕaid anуthing funnу?” “Well, ѕir”, the girl anѕᴡered. ” Whу didn’t he ѕᴡim acroѕѕ the riᴠer four timeѕ, to get back to hiѕ clotheѕ again?” Bản dịch Thầу giáo ѕơ ý Một thầу giáo dạу Sử lên lớp giảng ᴠề người cổ La Mã. “Họ rất khỏe, một dân tộc dũng cảm, những chiến binh tài ba”. Ông nói “Họ luôn muốn có thân hình cường tráng, ᴠì ᴠậу họ chơi rất nhiều môn thể thao”. Một học sinh nữ, rất giỏi bơi lội, hỏi "Họ có bơi không ạ? Bơi giúp cơ thể khỏe mạnh hơn." "Có chứ. Họ bơi nhiều lắm". Người thầy trả lời. Sau đó, người thầy kể cho họ nghe về một người La Mã nổi tiếng. “Ở giữa thành phố Rome có con ѕông dài”. Người thầy nói “Nó tên là Tiber, mỗi ngàу, trước bữa điểm tâm, những người đàn ông thường tập luyện bằng cách bơi ngang qua ѕông ba lần”. Cô học ѕinh cười ồ lên khi nghe thầу giáo nói ᴠậу. “Tại ѕao em cười?”, thầу giáo bực mình khi hỏi cô gái “Thầу nói có gì mà đáng buồn cười?” “Dạ, thưa thầу”, cô học ѕinh trả lời. “Thế tại ѕao ông ta lại không bơi qua ѕông bốn lần, để còn quaу lại lấу quần áo nữa chứ?” Những mẫu truyện ngắn English jokes about teachers and students 1. When the teacher asked if Clyde had copied his brother's dog description. Teacher Clyde, your composition on "My Dog" is exactly the same as your brother’s. Did you copy his? Clyde No, sir. It’s the same dog. Bản dịch Khi giáo viên hỏi liệu Clyde có sao chép bài mô tả con chó của anh trai mình không. Giáo viên Clyde, Bài viết "My Dog" của em giống hệt như của anh trai mình. Em đã sao chép của anh trai mình, đúng không? Clyde Không, thưa cô. Vì bọn em cùng viết về một con chó đó ạ. 2. Teacher George Washington not only chopped down his father's cherry tree, but also admitted. Now, Louie, do you know why his father didn't punish him? Louie Because George still has the ax in his hand. Bản dịch Giáo viên George Washington không chỉ chặt cây anh đào của cha mình mà còn thừa nhận mình đã làm việc đó. Louie, Em có biết tại sao cha anh ta lại không trừng phạt anh ta? Louie Bởi vì George vẫn cầm rìu trong tay ạ. 3. Teacher Now, Simon, tell me frankly, do you say prayers before eating? Simon No sir, I don't have to, my Mom is a good cook. Bản dịch Giáo viên Simon, hãy nói thật với tôi, em có cầu nguyện trước khi ăn không? Simon Không ạ, Em không cần phải cầu nguyện, mẹ em nấu ăn ngon lắm ạ. Người xưa có câu “Cơm cha áo mẹ chữ thầy/Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao”, chính là muốn nhắc nhở những thế hệ tương lai trong cuộc đời có 3 thứ quan trọng nhất mà chúng ta nhất định phải nhớ và biết ơn chính là “công cha, nghĩa mẹ và ơn thầy”. Hy vọng với những mẩu truyện ngắn về thầy cô được chia sẻ trên đây sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về tình thầy trò, về những công lao to lớn của thầy cô trong sự nghiệp “trồng người”. Sưu tầm - Nguồn ảnh Internet Bài văn về thầy cô nhân ngày 20-11Thầy cô giáo chính là người dạy chúng ta nên người, là người mẹ người cha thứ hai của bao thế hệ học sinh. Sau đây là Top 21 bài cảm nghĩ về thầy cô hay và ý nghĩa, mời các bạn tham ᴄô là những người dạу ᴄho ta biết ᴄhữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân хử thế. Vì vậy cứ mỗi khi tháng 11 về, những lớp học sinh lại viết lên những dòng cảm nghĩ, cảm xúc của mình về những người thầy, người cô kính yêu của mình để bài tỏ sự biết ơn, trân trọng của mình. Những bài cảm nhận về thầy cô hay và ý nghĩa dưới đây được chọn lọc, sưu tầm gửi tới các bạn để có thêm ý tưởng viết cho mình bài cảm nghĩ hay và ý nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý1. Biểu cảm về thầy cô số 12. Cảm nghĩ về thầy cô ngắn nhất số 23. Cảm nghĩ về thầy cô số 34. Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý lớp 7 số 45. Bài văn viết về thầy cô nhân ngày 20/11 số 56. Hãy kể ngắn gọn về một thầy cô giáo mà em đặc biệt yêu quý số 67. Kể về một kỉ niệm với thầy cô giáo mà em nhớ mãi ngắn nhất số 78. Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai số 89. Viết đoạn văn cảm nghĩ về thầy cô giáo số 910. Cảm nghĩ về cô giáo cấp 1 số 1011. Cảm nhận về cô giáo chủ nhiệm số 1112. Bài viết về thầy cô số 1213. Viết văn về thầy cô số 1314. Những dòng cảm xúc về thầy cô số 1415. Đoạn văn về tình cảm của em dành cho thầy cô giáo 7 mẫu1. Biểu cảm về thầy cô số 1Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được là cô An, một cô giáo còn rất trẻ, cô dậy môn văn. Ngày đầu tiên khi cô vào dậy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Ngay từ những tiết học đầu tiên, cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nhưng mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác, một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối kì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ kí vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đứa trẻ non nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã kí và học theo nét đó rồi kí lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay kí bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau "Khánh ơi đợi cô với". Quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ kí của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đàng gật gù đồng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần giũ, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi còn phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí Cảm nghĩ về thầy cô ngắn nhất số 2“Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơiCó hạt bụi nào rơi trên bục, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy”Những ca từ ca ngợi tình cảm thiêng liêng của những người Thầy luôn là đề tài được các tác giả đưa vào thơ ca. Lời bài hát trên được trích từ bài hát “Bụi phấn” với nội dung thể hiện tình cảm của người học trò dành cho người Thầy của mình và đó cũng là những tâm tư em dành cho một người thầy giáo lớp 5 của em .Tên đầy đủ của thầy là Nguyễn Xuân Tình, thầy là giáo viên dạy môn Toán năm nay tuy đã bước sang tuổi 50 nhưng phong thái của thầy còn rất nhanh nhẹn và chính xác đến từng con số. Bản chất môn Toán là môn số học rất cứng nhắc lại luôn đòi hỏi sự chính xác và mạch lạc thế nhưng qua cách dạy của thầy nó lại trở thành môn học em yêu thích nhất, thầy đưa những công thức cứng nhắc thành những bài vè để chúng em dễ dàng tiếp thu kiến thức hơn, sự tận tuỵ với nghề với cả lớp khiến cho không khí lớp học bớt căng thẳng đi rất nhiều, đôi khi thầy còn như người cha lo cho chúng em từ ly nước chúng em trong những ngày hè nóng bức. Để không phụ lòng của thầy bằng cách luôn cố gắng học tập chăm chỉ thì chúng em còn đặt cho thầy một cái tên gọi rất gần gũi thân thương là “ Cha Già”, bởi dĩ thầy với chúng em đã quá đỗi là một gia đình, hình ảnh mà người Cha Già ấy trên bục giảng hăng say đến quên những hạt bụi phấn bám cả lên áo thầy khiến thầy trông già đi như vẽ lên một bức mang giá trị tinh thần tuyệt vời. Dù biết rằng còn nhiều khó khăn phía trước hơn nữa nhưng những gì thầy mang lại là động lực tuyệt vời để chúng em vượt qua, chính nhờ thầy lái đò mà mọi khó khăn chúng em đều vượt qua tất cả để cập bến thành công, nhìn thầy nở nụ cười mỗi khi cả lớp hoàn thành suất sắc bài học, bài thi hay là cả những khi vài giọt mồ hôi lăn tăn trên trán là khi mà những người học trò như tụi em cảm thấy hạnh phúc và kính yêu thầy biết nhường là thầy giáo em rất yêu quý thầm mong thầy luôn khỏe và một thời gian nữa khi quay lại trường em vẫn có thể thấy hình ảnh thầy đứng trên bục giảng cùng các em lớp dưới, giờ đây cứ mỗi lần đến dịp 20-11 cho dù thế nào em cũng không quên rằng đang có một người Cha Già luôn đón chào mình phía Cảm nghĩ về thầy cô số 3"Có một nghề bụi phấn bám vào tayNgười ta bảo là nghề trong sạch nhấtCó một nghề không trồng cây vào đấtLại nở cho đời những đoá hoa thơm"Đó là nghề giáo viên cao quý, một nghề đã ban tặng cho chúng em những người thầy, người cô đáng trân trọng. Em đã từng được học với rất nhiều những người giáo viên tâm huyết, ai cũng để lại trong lòng em những ấn tượng khó quên. Nhưng có lẽ, người mà em nhớ nhất là cô giáo dạy Văn đáng là cô Lan Anh, cô vừa chủ nhiệm vừa dạy văn em năm lớp 6. Cô mới ra trường hai năm nên rất trẻ và xinh đẹp. Cô không quá cao nhưng dáng người gọn gàng, xinh xắn. Mái tóc ngắn ngang vai được nhuộm màu hạt dẻ làm nổi bật thêm làn da trắng hồng của cô. Đôi mắt đen huyền cùng nụ cười vô cùng ấm áp, chiếc răng khểnh vô cùng duyên dáng càng làm nổi bật nụ cười của cô. Là giáo viên nên cô cũng không quá cầu kỳ trong trang phục, mỗi ngày đến lớp cô mang những chiếc váy dài ngang gối cùng áo sơ mi thanh lịch. Những ngày đầu tuần, cô mang áo dài tím nhìn rất dịu dàng và nữ tính. Nhìn cô mang áo dài đứng lớp, chúng em ai cũng trầm trồ bởi vẻ đẹp ấy. Những ngày hoạt động ngoại khoá, cô lại chọn cho mình chiếc áo phông cùng quần jeans năng động. Bởi vậy mà mọi người ai cũng nhận xét là cô rất tinh tế trong cách ăn tiết dạy của cô luôn chứa đựng những điều hấp dẫn và thú vị. Từ một đứa rất khó chịu với Văn học em trở nên thích thú và luôn chờ đợi mỗi tiết dạy của cô. Chính cô là người đã truyền lửa đam mê học Văn cho em. Nhìn cách dạy, cách truyền đạt trong mỗi lời thơ, câu chuyện, em cảm nhận được sức trẻ và sự nhiệt huyết của cô. Cô luôn bảo với lớp rằng "Văn học là nhân học, mỗi bài văn luôn chứa đựng những giá trị và bài học trong cuộc sống". Với những người đồng nghiệp của mình, cô luôn hoà đồng và giúp đỡ mọi người, sự thân thiện ấy khiến các thầy cô trong trường đều bị chinh phục và yêu thương cô nhiều kỉ niệm với cô mà em không thể nào quên đó là vào ngày tổng kết kì 1 của năm. Sau khi trao tặng quà và tuyên dương cho các bạn có thành tích trong học kỳ vừa qua, cô gọi em lên và tặng cho em một món quà. Đó là một bộ quần áo mới tinh, lúc này, phân vân và do dự, em cúi mặt xuống, thưa cô- Dạ cô, con có đóng góp được gì cho lớp đâu mà được nhận quà ạ?Cô mỉm cười hiền dịu rồi xoa đầu em bảo- Là thành viên của lớp ai cũng đóng góp phần mình vào tập thể con ạ. Cô rất hiểu suy nghĩ của con bây giờ, nhưng cô tin là con đã cố gắng rất nhiều trong kỳ học vừa qua. Qua tìm hiểu, cô biết được những khó khăn mà gia đình con đang trải qua, nhưng rồi nếu ta biết cố gắng, mọi người cùng yêu thương thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn con cô tiếp lời- Con ạ, cô và cả lớp cùng gom góp, tặng còn bộ quần áo mang ngày đầu năm mới. Món quà tuy nhỏ nhưng là tấm lòng của mọi người. Còn hãy vui vẻ và nhận nó con nhé!Em hạnh phúc và xúc động khi được sống trong sự yêu thương và ấm áp mà mọi người dành cho mình. Có lẽ, suốt cuộc đời này, những nghĩ suy và cảm xúc lúc ấy em sẽ chẳng bao giờ quên đã từng nghĩ rằng sẽ chẳng có ai yêu thương mình như ba mẹ, người thân. Nhưng cho đến khi được tiếp xúc với người cô yêu quý ấy em mới nhận ra được tình yêu thương đến từ những điều bình dị quanh ta, những người gần gũi quanh Lan Anh thân thương ơi! Với con, cô là người cô tuyệt vời nhất trong đời. Con hy vọng rằng một ngày con sẽ được gặp lại cô, được nói với cô một lời rằng "Con luôn nhớ về cô".4. Cảm nghĩ về thầy cô giáo mà em yêu quý lớp 7 số 4Ai trong quãng đời học sinh cũng có cho mình một thầy, cô giáo mà mình yêu quý và tôi cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, người luôn dìu dắt, động viên, chăm sóc tôi là cô Trâm, đó cũng là người cô tôi quý mến Hoa là giáo viên chủ nhiệm lớp 1 của tôi, năm nay cô 36 tuổi nhưng nhìn cô trẻ hơn so với tuổi nhiều lắm. Dáng người cân đối, làn da trắng như ngọc, nụ cười duyên đến lạ nên nhìn cô lúc nào cũng như mặt trời tỏa nắng vậy. Khuôn mặt cô hình trái xoan, mũi thẳng, đôi mắt to tròn, đen lánh trông rất tinh anh, sắc sảo, bờ môi trái tim. Tất cả tào nên một khuôn mặt hoàn hảo đến từng chi tiết, trông cô toát lên một vẻ đẹp của người phụ nữ trưởng thành. Mái tóc dài, xoăn đuôi nhẹ thường được cô buộc cao lên nhìn cô cũng trẻ trung, năng động không kém. Các thầy cô giáo khác và các bạn trong lớp tôi luôn bảo cô Trâm đẹp nhất trường tiểu học của tôi. Cô thích ngắm nhìn cô nhất là lúc cô mặc bộ áo dài vàng tươi nhạt vào những ngày lễ kỉ niệm 20-11 hay ngày phụ nữ Việt Nam 20-10, nhìn cô duyên dáng một vẻ đẹp của người phụ nữ Á Đông. Bàn tay cô mềm mại, viết từng dòng chữ nắn nót lên bảng xanh, cô còn nhe nhàng cầm tay tôi để vẽ những nét chữ đầu tiên trong Trâm là người rất hiền lành, vui vẻ, hòa đồng với học sinh nhưng vào giờ học thì cô rất nghiêm túc. Cô cũng là người rất tâm lý, vào những buổi chiều giờ tan tầm khi chúng tôi phải ở lại dọn vệ sinh lớp học, cô biết chúng tôi sẽ rất đói nên cô thường mua bánh, kẹo, hoa quả cho chúng tôi ăn nhẹ. Đối với công việc, cô luôn là cô giáo đầy trách nhiệm, hết mình vì học sinh, đồng thời cô còn là nhà giáo xuất sắc nhiều năm liền. Cô từng đạt nhiều giải thưởng cao trong quá trình giảng dạy như giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, những lớp cô chủ nhiệm đều nằm trong danh sách lớp tiên tiến- xuất sắc,....Cô bảo với chúng tôi đó là niềm vui và động lực để cô phấn đấu hơn nữa trong sự nghiệp trồng người. Đối với học trò, cô không chỉ là một giáo viên mà còn là người mẹ thứu hai của chúng tôi, cô lúc nào cũng yêu thương, chăm sóc, tận tụy, động viên mỗi khi ai có tâm sự hay gia đình có những biến cố gì xảy ngày đầu bước chân vào lớp 1, tôi rụt rè lắm, cứ bám thôi cô suốt. Cô biết tôi viết chậm vì tôi chưa thuộc bảng chữ cái, kể cả môn toán những phép cộng trừ đơn giản nhưng do làm ẩu nên tôi hay sai. Lớp tôi có một số bạn cũng thế nên cô đã gọi chúng tôi đến nhà để cô bổ trợ thêm, cô dạy miễn phí cho chúng tôi. Từ khi được cô chỉ bảo nhiệt tình, tôi đã viết đẹp hơn, nhanh hơn, điểm toán của tôi cũng được cải thiện, không để sai những phép taons không đáng nữa. Điểm thi môn toán và tiếng việt cuối năm của tôi đều đạt 10 điểm. Tôi cảm ơn cô vì đã giúp đỡ tôi và các bạn học tốt hơn. Đó mãi là kỉ niệm tôi sẽ khắc ghi đến suốt cuộc rất yêu quý cô Trâm, thật may mắn vì tôi được làm học sinh của cô. Cô luôn là cô giáo xinh đẹp, tốt bụng, giỏi giang trong lòng tôi. Tôi luôn tự hứa với lòng sẽ cố gắng học thật giỏi, chăm ngoan, trở thành một học sinh gương mẫu, tiêu biểu để cô vui lòng và tự hào về Bài văn viết về thầy cô nhân ngày 20/11 số 5"Thầy là gương đời hy vọngSoi đường cho chúng con điRọi xa ấm ngàn tia nắngLung linh tỏa sáng diệu kỳ"Mỗi người thầy như một đoá hoa rạng rỡ và sáng tươi nhất. Em luôn kính yêu và trân trọng sự hy sinh và tận tâm của những người giáo viên. Có một người thầy để lại ấn tượng sâu đậm trong tim em đó là thầy An- người giáo viên chủ nhiệm năm lớp có vóc người cao gầy, đã vào tuổi tứ tuần nên những nếp nhăn trên trán thầy ngày một hằn rõ. Đôi mắt hiền từ cùng nụ cười đầy ấm áp của thầy luôn khiến mình cảm thấy vô cùng gần gũi. Giọng nói của thầy thật truyền cảm, những lần thầy đọc thơ luôn thu hút và hấp dẫn chúng mình, giọng nói ấy có lẽ là điều ấm áp từ thầy mà em chẳng thể nào quên. Mỗi ngày đến lớp, thầy luôn gọn gàng trong những chiếc sơ mi sáng màu cùng quần âu lịch sự. Chúng em hay bảo nhau rằng, thầy là con trai mà có gì thẫm mỹ rất tốt, chọn bộ đồ nào cũng rất đẹp, giản dị mà đứng có ai hỏi về tính cách thầy thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng thầy rất tốt bụng. Nhớ những lần tớ thiếu cái bút, cuốn tập thầy đều trích đồng lương ít ỏi ấy để mua tặng, em không có tiền mua thuốc cho mẹ thầy cũng chẳng đắn đo mà chở em tới hiệu thuốc mua để biếu mẹ. Điều đó, với em là cả một tấm lòng lớn mà không phải ai cũng có thể làm được. Bởi vậy mà trong ánh mắt lũ học trò chúng em, thầy luôn tuyệt vời và hoàn hảo nhất. Với em thầy như một người cha thứ hai của mình thầy An, em luôn kính yêu thầy và dành cho thâỳ những tình cảm trân trọng nhất. Một người thầy chẳng giàu có, thậm chí còn những khó khăn khi phải lo cho gia đình, con cái, nhưng vẫn chẳng bao giờ từ chối sự giúp đỡ một ai. Một người thầy mà dẫu học sinh có những lỗi lầm, thiếu sót thầy không trách mắng mà uốn nắn chúng em bằng sự bao dung, vị tha của mình. Một người thầy luôn bảo ban, dành cho chúng em những lời khuyên quý giá trong cuộc sống này. Thật may mắn biết bao khi mình được học và được là học sinh của gặp lại thầy trong lễ nhà giáo vừa rồi, em càng thương thầy hơn. Thời gian đã vô tình lấy đi nhiều thứ trên gương mặt thầy nhưng vẻ điềm tĩnh cùng trái tim ấm áp nơi thầy vẫn còn đó. Em biết rằng những lo toan cuộc sống cùng những cô cậu học trò nghịch ngợm có khi khiến thầy mệt mỏi nhưng sau cùng thầy vẫn ở đó, bao dung và thương những cô, cậu trò nhỏ vô ngần."Chúng con mai dù khôn lớnVới thầy như vẫn trẻ thơKhông quên những lần lầm lỗiKhắc ghi bao phút dại khờ"Thầy ơi, mai này dẫu có sao đi nữa, dẫu khoảng cách có xa xôi chừng nào còn vẫn luôn nhớ về thầy. Người thầy năm xưa đã dìu dắt con qua những bước khó khăn trong Hãy kể ngắn gọn về một thầy cô giáo mà em đặc biệt yêu quý số 6Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Mai là giáo viên chủ nhiệm của em khi học lớp năm dưới mái trường tiểu học. Lương Thị Tuyết Mai là tên cô. Ôi! Cái tên mới đẹp làm sao! Cô có vóc dáng hơi mập nhưng khá cao. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô dài, óng ả, có màu đen nhánh thường được cô buộc lên cao cho gọn. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng Mai là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề; đi dạy đã gần hai mươi năm. Cô Mai rất thương yêu học sinh và lúc nào cũng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng bảy bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Bằng chứng là cô Mai đã đến tận nhà các bạn nghèo để tặng quà, làm ba mẹ các bạn rất cảm động. Có lần bạn Tú Anh bị bệnh nặng phải nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng em chép bài hộ bạn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng "Cô Mai đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.". Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vì cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sãn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp với đồng nghiệp, cô Mai luôn vui vẽ, cởi mở và cô luôn dìu dắt các đồng nghiệp trẻ. kính trọng các thầy cô lớn tuổi hơn mình. Em được biết rằng, gia đình cô chẳng khá giả gì. Chồng cô là thương binh luôn yếu ớt và bệnh tật. Cô còn có hai con nhỏ nên gia đình luôn gặp khó khăn nhưng cô lại bỏ tiền túi ra để mua quà thưởng cho các bạn học giỏi, chăm ngoan. Em thấy cô thật đáng khâm phục. Hôm có kết quả thi cuối kì hai, cô đã thưởng cho các bạn cao điểm nhất một cây bút máy màu xanh rất đẹp mà đến giờ em vẫn còn giờ em đã trở thành một học sinh lớp bảy, nhưng em vẫn nhớ đến người giáo viên dạy mình năm lớp Năm. Em thật sự yêu mến, kính trọng và rất khâm phục cô Mai. Đến giờ em vẫn chưa thể về trường cũ thăm cô được. Em cảm thấy mình thật có lỗi khi ngày 20/11 không về thăm cô. Cô Mai là người em yêu mến, kính trọng vì cô là giáo viên hết sức thương yêu học sinh. Em luôn mong cô được khoẻ mạnh, hạnh phúc, được học sinh yêu mến. Cô Mai ơi, một ngày nào đó em sẽ về thăm cô!7. Kể về một kỉ niệm với thầy cô giáo mà em nhớ mãi ngắn nhất số 7Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai học được vì sợ vừa vì cười đấy. Cô bị ngã xe, lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn nào cũng có giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót. Cô Hưng giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giông tên con trai” của cô. Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô Hưng cũng không phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống cô. Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 mang lại thành tích rực rỡ như thế Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi. Hai em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Niềm vinh dự hơn cả là con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng - Cô Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai số 8Ngày xửa ngày xưa, trên trái đất xinh tươi có một đàn chim ca hót chào đón cô giáo chủ nhiệm mới... Thiên sứ đã giao nhiệm vụ cho cô giáo ấy phải đưa những cô, cậu bé lần lượt lên đò sang bờ bên kia của kiến thức và đỉnh cao của thành đạt.... Đều đặn hằng năm cô giáo ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh cho những khóa học trò vừa ngoan vừa dễ thương và hãy còn ngây ngô khờ khạo bay vào bầu trời xanh...Và giờ đây khi những năm cũ đã qua, năm nay cô giáo đó lại tiếp tục đưa tôi - một đứa học trò nhỏ đến bến bờ vô tận của tri các bạn đang thắc mắc không biết cô giáo mà mình muốn nói đến là ai phải không? không phải để các bạn phải chờ lâu đâu. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm lớp 11A4 - cô Hồ Thị Thanh Tịnh - người mẹ thứ hai mà thiên sứ đã mang đến cho chúng tượng đầu tiên của tôi về cô là nụ cười dễ mến, cô cực kỳ dễ thương, và ấn tượng khi nhìn ngoài không ai có thể đoán được tuổi thật của cô! Tôi đã nghe các anh chị khóa trước kể lại cô giảng bài rất hay và rất gần gũi với học trò, ngày đầu tiên học cô thì tôi đã chứng thực ngay được điều đó. Cô giảng bài rất có hồn cùng với nhiều ví dụ khá là thú vị đã như cuốn hút tôi vào bài văn cô giảng. Đó là những ấn tượng ban đầu, để rồi từ những ấn tượng này đến ấn tượng khác tôi lại càng hiểu và dành nhiều tình cảm cho cô hơn. Không biết là cô có cảm nhận được những tình cảm mà tôi dành cho cô không nhỉ? Chắc là không đâu. Tình cảm đó là sự biết ơn từ những bài học cô đã dạy cho tôi, là lòng kính trọng, là sự ngưỡng mộ về sự nhiệt huyết và trái tim yêu nghề của cô...Cũng là tình cảm của một đứa con gái dành cho người mẹ của mình. Tình cảm đó cứ mãi ấp ủ trong tôi rất nhiều, nhiều tới nỗi tôi không biết phải bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào nữa...Tôi không phải là một học sinh giỏi môn văn, nhưng những bài văn tôi viết ra có thể được coi là khá nếu không nói là quá tệ. Dù trong lòng tôi có rất nhiều tình cảm dành cho cô nhưng tôi vẫn không thể viết ra một bài văn hay bất cứ cái gì có thể gọi là hoàn chỉnh để có thể nói hết được tình cảm của tôi dành cho cô được. Việc duy nhất mà tôi có thể làm được là bây giờ ngồi đây, viết lên những dòng chữ này để có thể nói lên tất cả tình cảm, suy nghĩ xuất phát từ tận trái tim trước tới giờ tôi là một con bé không thích môn văn, tôi có thể đọc các tác phẩm văn học và tiểu thuyết dài tập nhưng đối với tôi môn văn là môn gắn liền với những cái ngáp dài, ngáp ngắn, một cách ngán ngẩm. Nếu bạn bảo tôi kể lại một cuốn sách, một tiểu thuyết dài tập thì dù có phải ngồi suốt suốt cả một ngày hay lâu hơn thế nữa thì tôi vẫn có thể kể cho bạn nghe với toàn bộ những gì mà tôi đọc được bằng tất cả lòng say mê. Nhưng nếu bạn bắt tôi phải đọc và hiểu về một bài thơ hay viết ra những bài văn thì quả là một cực hình đối với tôi, tôi thích sự thực tế, thích những cái gì đơn giản có thể chứng minh, và có sẵn một kho tàng công thức để giải quyết như môn toán, lý, hóa. Có lẽ vì vậy mà môn văn đối với tôi là quá khó. Thường thì người ta đâu có thể làm tốt những gì mà người ta không thích, và tôi cũng vậy. Mẹ tôi là một họa sĩ, một nhà thơ, yêu thơ văn một cách lạ lùng. Mẹ thường nói tôi là một con người quá đỗi khô khan và thực tế. Khi nghe mẹ nói như vậy tôi chỉ cười mà không hề phủ nhận diều đó, vì bản chất con người tôi vốn dĩ là như vậy. Thơ văn dường như là một cái gì quá xa xỉ đối với tôi. Tôi chỉ thích là người đọc những cuốn sách hay chứ không thích là người viết ra những cuốn sách một ngày có một thiên sứ đã mỉm cười với tôi và người đã mang cô đến, khi đó thì mọi việc đã đổi khác. Cô thường nói với chúng tôi "mỗi em nên tìm và thuộc một câu thơ mà mình thích, như vậy tâm hồn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn", tôi không hiểu câu nói đó của cô cho lắm tôi không thể tìm cho mình được một câu thơ mà tôi yêu thích cũng như việc bắt tôi phải yêu thơ là hoàn toàn không thể. Nhưng giờ đây, tôi đã có thể hiểu và cảm nhận được một phần nào đó của những bài thơ qua lời giảng của cô. Sự nhiệt tình, nhiệt huyết của cô đã truyền cảm hứng vào con người vốn khô khan của tôi. Những bài viết văn sau đó đối với tôi không còn là quá khó, mà trôi qua thật dễ dàng khi những lời giảng của cô vẫn còn văng vẳng bên chỉ là cô giáo đối với tôi, cô Thanh Tịnh còn là một người "mẹ" luôn luôn lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên để tôi có thể biết mình làm gì. Đã có nhiều lần tôi nói chuyện, tâm sự với "mẹ", qua những lần nói chuyện, tâm sự ấy tôi thấy mình trưởng thành lên nhiều lắm. Ở "mẹ" có những điều mà tôi không hề có và tôi biết là tôi phải học ở mẹ nhiều thứ lắm. Đó là sự lạc quan, vui vẻ, tấm lòng vì người khác và quan trọng nhất là phải luôn luôn sống thật với lòng là toàn bộ những tình cảm của tôi đối với "mẹ ThanhTịnh" của tôi! Còn bạn thì sao? Bạn chắc chắn phải có một thời cắp sách đến trường, dù là ở đâu, dù bao lâu thì chắc chắn bạn cũng có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Kỷ niệm vui, buồn, hồi ức về thầy cô, bạn bè, trường lớp, đều đáng để nhớ và trân trọng. Có lẽ, khi còn ngồi trên ghế nhà trường không ai trong chúng ta cảm nhận được hết hơi ấm từ bạn bè, từ những lời răn dạy của những tâm hồn trên bục giảng. Một số người trong chúng ta, thấy những lời răn đe, trách móc của thầy cô là thừa và lấy làm khó chịu vì tất cả những điều đó, chỉ muốn nhanh thật nhanh tốt nghiệp để bay xa thật xa những ngày tháng gò bó bên những thầy, cô với bảng đen và phấn trắng. Nhưng thế rồi? Khi đã xa, bạn sẽ cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó rất lớn trong đời. Chẳng còn những lời răn đe, chẳng có trách phạt và chẳng thể lớn lên thêm được nữa. Không còn những người hướng dẫn trong đời, chúng ta phải tự học hỏi, tự rút tỉa kinh nghiệm từ những bài học có thật trong cuộc sống. Và những bài học thực tế của cuộc sống thì không còn khô khan nữa, nó sinh động, nó nóng hổi và chúng ta không có nhiều cơ hội để làm sai, vì khi làm sai chúng ta phải trả giá chứ không đơn giản là lời răn đe ngọt ngào vô hại. Đến khi đó bạn mới hỏi "Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa...?" Lúc đó phải chăng là muộn lắm không? hãy quý trọng những năm tháng học trò, hãy cố gắng tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời mình. Có thể bạn không tin tôi, nhưng những thầy giáo, cô giáo đang đứng trên bục giảng kia, họ không chỉ có bảng đen và phấn trắng, họ còn có tình yêu vô bờ dành cho bạn, cho tôi và cho những ai được gọi là học trò. Họ có cái gọi là tâm huyết với mỗi phần tương lai nhỏ bé. Chịu khó cảm nhận đi, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy một định hướng cho tương lai của mình từ nơi thầy cô của bạn. Vì từ những bài học và lời răn dạy chúng ta sẽ lớn lên mạnh mẽ, sẽ góp nhặt được nhiều điều cho cuộc sống và những va chạm thực tế trong cuộc đời phía trước. Hãy sống hết mình cho những năm tháng quý báu mà các bạn sẽ có, đang có, và đã có các bạn nhé!...Cuối bài viết này, tôi không thể quên nói lên lời tri ân đối với cô chủ nhiệm của tôi cùng với các thầy cô giáo đang đứng trên bục giảng trồng người. Tôi kính chúc quý thầy cô có nhiều sức khỏe, hạnh phúc và gặt hái nhiều đóa hoa tươi thắm trong sự nghiệp của Viết đoạn văn cảm nghĩ về thầy cô giáo số 9“Thưa thầy con đã thuộc bài học sáng nay trên bục giảng có bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy”.Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc vì bụi phấn. Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai?“Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi thường hay hỏi mẹ “Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?” Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với trẻ thơ. Lúc đó tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu ngày một lớn khôn và học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng tôi cảm giác các thầy có một nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương vô bờ bến của Thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng tôi cứ hay làm cho Thầy giận, Thầy buồn vì những trò phá lại nghịch ngợm, ngang bướng. Nhưng chỉ cần chúng tôi biết lỗi thì Thầy bỏ qua tất cả. Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay.” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.”Người Thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. thầy như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã củacuộc đời. Thầy cho em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy dạy em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Ngay cả vua cũng cần có thầy. Đời đời hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại.“Kính Thầy mới được làm Thầy”. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải yêu quí và kính trọng Thầy. Người Thấy luôn xứng đáng để mọi người và toàn xã hội tôn vinh, phải nhắc đến. mỗi chúng ta sẽ luôn tự hào vì trong cuộc đời có hai mươi tháng mười một sắp đến, các bạn làm gì để tỏ lòng biết ơn đến thầy. Chắc hẳn người Thầy sẽ không cần những món quà quí giá, đắc tiền. Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Hãy nhớ rằng điều mà Thầy mong muốn lớn nhất đó là nhìn thấy học sinh của mình chăm ngoan, học giỏi. Bạn hãy cố gắng, nỗ lực thật nhiều trong học tập, chăm chú học hành hơn. Và điều đó là phần quà quí báu nhất mà các bạn tặng cho Thầy. Chúng ta hãy dâng lên Thầy những bông hoa điểm mười tươi thắm nhất. Và nguyện sẽ luôn học hành chăm chỉ, mãi mãi là trò ngoan của Cảm nghĩ về cô giáo cấp 1 số 10Cho đến giờ tôi vẫn không thể quên được cô Thanh Mai, cô giáo đã dìu dắt tôi trong suốt những năm lớp một, lớp hai. Đối với tôi, cô giống như người mẹ thứ hai ảnh của cô tôi còn nhớ như in. Dáng cô hơi gầy, cao dong dỏng. Mái tóc đen óng, xõa ngang vai. Cô có khuôn măt trái xoan, rất xinh. Nhưng tôi nhớ nhất là ánh mắt dịu dàng, chứa đầy tình yêu thương của lại hồi mới bước vào lớp một, tôi còn là một cô bé rụt rè, nhút nhát. Lúc đó, tôi chỉ biết ngồi một chỗ, chẳng dám nói chuyện hay vui đùa với ai. Và rồi cô đến bên tôi, an ủi động viên tôi làm quen với các bạn. Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng. Và tôi đã có thể hoà đồng với các đó, tôi vẫn còn quá bé, chỉ thấy cô sao mà giống cô tiên trong truyện cổ tích thế. Lúc nào cô cũng nở nụ cười với tôi, ánh mắt cô như động viên tôi. Những lúc tôi có chuyện buồn, cô lại đến bên an ủi tôi, cô luôn biết cách làm tôi vui hơn. Rồi có khi tôi mắc lỗi, cô cũng không mắng mỏ gì mà chỉ nhẹ nhàng nhắc vì vậy mà tôi vô cùng yêu quý cô. Có chuyện gì buồn hay vui, tôi đều kể cho cô nghe. Tôi vốn luôn cố gắng học thật tốt, thật ngoan để cô vui lòng. Thật vui biết bao mỗi lần được nghe cô có một chuyện mà tôi luôn nhớ mãi. Hồi đó tôi mắc một khuyết điểm, đó là chữ tôi vô cùng xấu. Lúc nào tôi cũng bị điểm kém môn chính tả. Cô giáo đã nhiều lần nhắc nhở nhưng tôi vẫn cứ chứng nào tật ấy. Cô giáo đã rất buồn và tôi nhận ra điều đó trong mắt cô. Tôi thấy mình đã có lỗi rất lớn, đã làm cho cô buồn. Tôi rất hối hận. Vậy là từ đó, tôi quyết tâm luyện chữ cho thật tốt. Và rồi chữ tôi đã được xếp vào hàng nhất nhì trong lớp. Thấy tôi tiến bộ, cô cũng rất còn biết bao kỉ niệm đối với cô. Cô đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải. Đương nhiên tình thương của cô không phải chỉ dành cho riêng tôi mà cô coi tất cả học sinh chúng tôi như là con của mình vậy. Cô rèn cho chúng tôi những thói quen tốt và sửa cho chúng tôi những thói quen xấu. Chưa bao giờ cô nói gắt với chúng tôi một lời nào, bao giờ cô cũng dịu dàng chỉ bảo chúng giờ tôi đã lớn, ít nhất cũng đủ lớn để có thể hiểu được những công lao to lớn của cô đối với tôi. Tuy bây giờ tôi không còn học cô nữa nhưng tôi cũng chưa bao giờ quên cô và sẽ không bao giờ quên cô. Cô sẽ mãi mãi là cô tiên tốt bụng trong kí ức tuổi thơ của Cảm nhận về cô giáo chủ nhiệm số 11Thời gian cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ, thấm thoát đã gần bốn tháng trôi qua. Thời gian tuy ngắn nhưng cũng đủ làm cho em cảm nhận được tất cả những điều tốt đẹp nhất từ mái trường THCS Kim Tân. Với ước mơ trở thành 1 cô học trò được khoác lên mình chiếc áo đồng phục của trường THPT Chuyên Lào Cai, em đã rời xa ngôi trường mà mình đang học để đến với 1 ngôi trường hoàn toàn mới, những lo lắng, suy nghĩ xuất hiện trong khối óc nhỏ bé Lo sợ vì mất đi những người mà mình quan tâm, yêu thương nhất, sợ vì phải rời xa nơi mà mình cảm thấy an toàn nhất, sợ phải chia tay những đứa bạn mà ngày nào chúng mình đùa nghịch và chọc ghẹo lẫn nhau,...và sợ cả khi không có bạn bè, thầy cô ở bên, có những lúc em đã định lùi bước. Nhưng nghĩ về tương lai phía trước, nghĩ về những người đang trông mong và tin tưởng, em đã quyết định tiến bước, hi vọng về một ngày mai tươi sáng những ngày ấy, những ngày đầu của tháng 8, tiết trời ấm áp, khi trên con đường đến trường mới lạ còn cảm thấy có một chút mặc cảm, tự ti về bản thân, run sợ trước thách thức mới đang chờ đón thì khi đặt chân đến trường những cảm giác ấy hoàn toàn tan biến. Cảm giác đầu tiên khi đặt chân vào cánh cổng là một cái gì đó rất gần gũi, thân quen. Ngôi trường hiện lên đẹp và khang trang, những tán lá cây dang rộng, một làn gió mát rượi thoảng qua đưa tâm hồn vào những điều tuyệt diệu nhất. Có lẽ chính cảm giác ấy đã thúc giục bước chân em tiến nhanh vào lớp học. Em bước lên cầu thang dãy nhà B, lên đến tầng 3, tấm biển lớp 9D được đặt ngay ngắn. Bước vào lớp các bạn đều rất thân thiện và dễ gần, tất cả đều cởi mở và vui vẻ chào đón một thành viên mới. Và sau đó, chính ngày hôm ấy, em đã gặp được cô-cô Lê Thị Lương. Ấn tượng đầu tiên của em về cô là một con người rất thẳng thắn nhưng đồng thời cũng rất quan tâm đến học sinh. Cô có biết rằng, lời động viên của cô hôm ấy đã khiến em cảm thấy có ý chí để vươn lên hi vọng rằng mình có thể làm ngày tiếp theo đó, em hiểu rõ về cô hơn cô rất nghiêm khắc, có những lúc em cảm thấy vô cùng sợ và tự hỏi rằng tại sao cô phải nghiêm khắc với chúng em như vậy? Nhưng rồi, thời gian đã giúp em nhận ra, cô nghiêm khắc là muốn tốt cho chúng em, muốn cho chúng em trưởng thành và trở thành 1 con người tốt. Cô luôn ở bên cạnh, sẵn sàng giúp đỡ chúng em trong mọi việc. Cô cầm chổi giúp chúng em dọn vệ sinh trường lớp, cô cầm cuốc giúp chúng em trồng hoa,...và cô cầm cả viên phấn để viết lên cả tấm lòng mình. Cô dạy cho chúng em biết nói lời cảm ơn, biết nói lời xin lỗi, cô giúp cho chúng em tạo ra một cuốn sổ với thật nhiều trang viết với hình ảnh thú vị. Em thương cô vì cô quá vất vả, dẫu cô ốm nhưng không bao giờ cô bỏ giờ tự quản trong 15p đầu giờ trên lớp, thương ánh mắt cô thật buồn, những giọt nước mắt lăn dài trên má vì chúng em không ngoan...Em càng thương cô hơn vì cô luôn là giáo viên công bằng và luôn đứng về phía học trò để nhìn nhận vấn đề, cô luôn tìm cách để thấu hiểu được bọn học trò chúng em và nâng đỡ cho những bước chân ngây dại của chúng em. Em càng khâm phục cô hơn ở cách mà cô dành cho em và những bạn bè khác, cô luôn biết những khuyết điểm của mình và cố gắng khắc phục, cũng như góp ý khuyên răn với những khuyết điểm của chúng em 1 cách tinh tế để hoàn hảo hơn trong mắt mọi người. Cô ơi! Em thương cô lắm tấm lòng rộng mở của cô, có nghiêm khắc nhưng rất mực thông cảm với học trò của mình, sự sâu sắc và gần gũi của cô nữa và còn vô vàn những điều khác nữa, đó phải là cả một tâm hồn, một trái tim dành cho chúng em,... và dẫu đó chỉ là tình cảm một chiều của cô, cô cho đi chẳng mong nhận lại điều chi cả. Đối với em, em đã lớn hơn chỉ sau 4 tháng ngắn ngủi học với cô, em có được một tâm hồn mới, một sự tự ti vốn ẩn nấp trong em. Một trái tim biết cảm thông và lắng nghe, một tinh thần vượt khó cho dù vấp ngã, em đã học ở cô là sự nỗ lực không ngừng, cô chính là điểm tựa cho em đứng lên sau vấp ngã, gạt đi nước mắt em lạc bước tiếp ở cuộc đời này, em đã biết nhìn nhận vấn đề và không còn nữa những đánh giá ngây ơi! Ngày 20/11 sắp đến, em mong cô hãy tha thứ cho em về tất cả những lỗi lầm của mình và cảm ơn cô về tất cả những gì cô dành cho em. Em yêu cô và yêu mái trường THCS Kim Tân này nhiều, em cũng như các bạn sẽ chẳng bao giờ quên được nơi này-nơi sẽ chắp cánh cho những ước mơ của chúng em bay Bài viết về thầy cô số 12Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng tôi nên người và lúc ấy, tôi tưởng rằng trong cuộc đời này chỉ có cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ khi hòa nhập với xã hội và nhất là từ khi chập chững bước vào môi trường học tập, tôi mới biết trong cuộc đời này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt một quãng đời không chỉ có cha mẹ, mà còn có những người thầy, người thầy cô đã dìu dắt tôi từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, họ đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước. Đã có ai đó nói rằng “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia.’’ Thật đúng như vậy. Để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò’’ phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà có ai biết được rằng, trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả. Phải, “người đưa đò” phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có “mưa to”, “gió lớn”. Rồi khi đã đưa được khách qua sông, “ người đưa đò” lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Và cứ thế, cứ thế, những người thầy đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt mỏi. Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn, hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vì trong trái tim họ chỉ có duy nhất một khát khao – uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thành cô không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước cái xã hội rộng lớn này. Những đứa trẻ ấy ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫn dắt và tình yêu thương của thầy, của cô. Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Thầy cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào tâm trí của từng học sinh. Nếu như không có lòng yêu thương dành cho học sinh của mình, thì liệu họ có tận tình, hi sinh nhiều như vậy được không? Phải, công việc hằng ngày của những người thầy, người cô xuất phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong tim mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những sinh linh bé nhỏ vẫn còn chập chững bước đi trên đường xe thời gian cứ quay lặng lẽ, chúng tôi dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của các thầy các cô. Nhớ lắm tà áo dài thướt tha của cô, dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy. Nhớ lắm những bài học làm người, những tri thức khoa học mà mấy năm qua tôi được học nằm lòng. Một năm qua đi, chúng tôi lại phải chào tạm biệt những người thầy, người cô để bước tiếp sang lớp mới, học thêm những bài học mới. Lòng chúng tôi lại bồi hồi khi nhìn thấy hình bóng thân yêu của những người thầy người cô mà xưa kia đã giảng dạy chúng tôi bằng một tấm lòng tận tụy. Và mỗi năm cứ đến ngày 20/11, toàn thể học sinh trên khắp đất nước Việt Nam lại nhiệt liệt chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người làm nghề giáo, giờ đây được đền đáp bằng những bó hoa, những lời chúc vô cùng ý nghĩa của chính người học trò mà xưa kia mình đã dạy dỗ, bảo ban. Trên khuôn mặt của họ lúc bấy giờ rạng rỡ một nụ cười. Vâng, họ hạnh phúc, hạnh phúc không phải vì được đền đáp mà hạnh phúc vì được gặp lại những đứa con thân yêu mà họ đã coi như một phần của cuộc đời sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không còn là một đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽ không quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của thầy cô dành cho tất cả học sinh của mình- những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của cuộc Viết văn về thầy cô số 13“Lặng lẽ đi về sớm khuya, từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy” - Những câu hát du dương cứ ngân vang mãi trong lòng tôi, đó là những câu hát về người thầy, người cô tận tụy trên những giảng đường, lớp học. Đúng thế, những con người vĩ đại đã hi sinh, đã cống hiến để khi tóc thầy bạc chúng em vẫn còn xanh, khi tóc thầy bạc trắng, chúng ta đã khôn lớn rồi, chính thanh xuân của họ đã nuôi dưỡng thanh xuân nhỏ bé của ta, và giúp nó trở nên ý nghĩa gấp bội cô như những người đưa đò cần mẫn, còn học sinh chúng em lại là những vị khách đi đò. Nhưng mấy ai qua sông còn nhớ người lái đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm lặng rơi, nhớ những nụ cười hay những giọt nước mắt rỏ xuống biết bao lần cùng thanh xuân nhỏ bé này. Trong hành trình dài rộng của cuộc đời, trong những bài học cuộc sống dạy ta sau mỗi lần vấp ngã, trong những yên vui có khi lớn lao có khi bình dị luôn có bóng dáng người lái đò nhỏ bé thiêng liêng. Họ tạc vào núi sông những tên tuổi làm rạng danh non sông. Họ đã cống hiến và hy sinh hết mình cho tương lai của dân tộc, vì sự nghiệp chung một cách nhiệt thành và máu lửa nhất. phải chăng vì vậy mà có câu hát cứ mãi bồi hồi “trái tim em đỏ rực như hoa phượng thắm”.Cha mẹ có công ơn sinh thành dưỡng dục như trời bể, còn thầy cô là người truyền dạy kiến thức, đồng hành cùng ta trên cuộc hành trình chinh phục những ngọn núi tri thức của cuộc đời. Đến trường, ta đâu chỉ được học những kiến thức về văn hóa, xã hội mà đó trong từng lời giảng thấm trong câu chữ là tấm lòng của người giáo viên nhân dân mong gửi gắm cho ta những bài học làm người sâu sắc để ta trưởng thành. Có ai qua sông mà không bao giờ phải nhờ đò, có ai lớn lên mà không qua những lời giảng của thầy cô. Những đêm ngày “giáo án gối đầu giường” ấy luôn nung nấu và cũng chỉ bồn chồn một tâm niệm làm sao cho chúng ta cập bến thành công, cho xứng với công cha nghĩa mẹ, với hy vọng của dân tộc. Họ đến và đi thầm lặng, họ yêu và thương chúng ta vô điều kiện, họ chỉ đơn giản là những người làm vườn, cặm cụi vun trồng, bón, xới để ta là những mầm xanh được phát triển khỏe mạnh ra hoa kết trái tốt ta là những người được dìu dắt, bảo ban yêu thương và nâng đỡ, hơn ai hết chúng ta cần thấm nhuần truyền thống uống nước nhớ nguồn, tôn sư trọng đạo của dân tộc để có thể phát triển bền vững, không quên đi cội nguồn, gốc rễ của mình. Trong dòng đời vội vàng tấp nập, đôi lúc cần sống chậm lại để chiêm nghiệm về những người đồng hành xung quanh, đừng chỉ biết lao đi như những con thiêu thân mà quên đi những giá trị vĩnh hằng đang tồn tại, quên đi những người thiêng liêng cho ta một nền tảng vững chãi, tuyệt cô, thiêng liêng và ý nghĩa hơn cả hai tiếng ấy, đó là tình yêu, là sự biết ơn và kính trọng. Đó là bông hoa cứ mãi ngát hương, cứ mãi tỏa sáng với cái tâm và cái tài của Những dòng cảm xúc về thầy cô số 14Ngoài những người thân yêu trong gia đình, có lẽ người trao cho ta những tình cảm thân thành là thầy cô. Đối với em, thầy cô nhưng những người cha, người mẹ thứ hai, luôn dìu dắt, bảo ban em trên con đường khám phá tri thức, đến những chân trời cắp sách tới trường của mỗi chúng ta là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng ta, uốn nắn chúng ta từng chút một trên con đường học tập. Ngày ngày đến lớp đều được nghe những lời nói ngọt ngào và ấm áp của thầy cô. Ôi! Những lời nói thân thương chứa đựng biết bao tình cảm như những dòng sữa rót vào lòng chúng em. Từ khi chúng em còn bi bô tập nói thì đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng em biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Ngày ngày trôi qua, chúng em dần dần bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức và thầy cô luôn dõi theo chúng em. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi cô - hai tiếng thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người đã chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy cô dạy cho em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó mà chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui. Không chỉ riêng của chúng em mà còn của cả thầy cô nữa. Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quý đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em đời của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ không thể phát triển, chắc chắn sẽ vô ích nếu như không có sự nuôi dưỡng và giáo dục. Vốn tạo hóa đã sinh ra như vậy, là con người, ai cũng có cha, có mẹ, có bạn bè, có người thân. Chúng ta được hưởng công ơn sinh thành, được hưởng sự nuôi dưỡng của cha mẹ để lớn lên từng ngày, được sự chia sẻ, giúp đỡ của bạn bè, người thân để sống tốt hơn, phát triển hơn. Thế nhưng, chúng ta còn được hưởng một thứ vô cùng to lớn, vô cùng quan trọng đó là tình yêu thương, sự giáo dục, dạy dỗ của những người thầy giáo, cô giáo trong những mái trường thân thương. Đối với chúng em, đó là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và quý giá. Nó theo chúng em ngay từ những ngày còn thơ ấu, từ những ngày mới học con chữ đầu tiên. Hình ảnh người thầy, cô giáo đã xuất hiện trong chúng em ngay từ những ngày em tập đọc, tập viết. Có ai thử tưởng tượng đến hình ảnh những người thầy đêm đêm thao thức với ngọn đèn dò từng chữ một trên bài làm của học sinh, soạn ra những bài học, những kiến thức mới chuẩn bị cho tiết giảng của ngày hôm sau, hay tìm ra những phương pháp, cách dạy, cách học tốt nhất nhằm giúp học sinh của mình học tập tốt hơn. Có ai tưởng tượng đến hình ảnh người thầy đứng trên bục giảng say sưa giảng bài, đôi mắt hướng cái nhìn trìu mến về phía học sinh của cô vất vả, cực nhọc vì học trò là thế, vậy mà lắm khi chúng em lại gây ra những điều sai trái khiến thầy cô lại phải lo lắng, bận lòng. Lắm khi chúng em không trật tự nghe giảng, lắm khi chúng em nói năng vô lễ, hành xử sai trái khiến thầy cô phải suy nghĩ, nhắc nhở. Thế nhưng, tình cảm của thầy cô đối với chúng em cũng không vì thế mà phai nhạt, tình cảm ấy cứ mỗi ngày một nhiều hơn, đậm đà tiếng gọi thiêng liêng “cha, mẹ, thầy, cô” là những tiếng gọi chứa đựng bao tình cảm thân thương và sâu sắc trong lòng em. Cha mẹ là người đã có công sinh thành ra em, thì thầy cô là người đã có công dạy dỗ em. Mái trường giống như ngôi nhà thứ hai của em, thì thầy cô cũng giống như cha mẹ thứ hai của em vậy. Em xin gửi lời cảm ơn đến quý thầy cô đã không quản ngại khó nhọc để dạy dỗ, bảo ban chúng em, để đưa chúng em trở thành người con ngoan trò giỏi. Em tự hứa với lòng mình là sẽ luôn vâng lời thầy cô và học tập ngày một tiến bộ hơn để mai sau sẽ trở thành một công dân có ích cho xã hội, cho đất nước. Em mong rằng thầy cô luôn tin tưởng em. Cuối cùng, chúng em xin kính chúc quý thầy, cô giáo trên toàn đất nước mỗi ngày có thêm nhiều sức khỏe, thành đạt hơn, thành công hơn để luôn luôn là những toa tàu đi đầu, hướng dẫn đàn em của mình đưa đất nước mỗi ngày một vinh quang hơn"Viên phấn nào trên tay Thầy dạy em học chữ Bụi phấn nào bay bay Vương tóc thầy trắng mùa thu đi qua Thầy xưa nay đã già Khai trí em thêm sáng Cho cây đời nở hoa"15. Đoạn văn về tình cảm của em dành cho thầy cô giáo 7 mẫuTham khảo những đoạn văn mẫu ngắn viết về tình cảm của em dành cho thầy cô giáo cảm động tại bài viết sauĐoạn văn về tình cảm của em dành cho thầy cô giáo 7 mẫuMời các em học sinh truy cập group Bạn Đã Học Bài Chưa? để đặt câu hỏi và chia sẻ những kiến thức học tập chất lượng nhé. Group là cơ hội để các bạn học sinh trên mọi miền đất nước cùng giao lưu, trao đổi học tập, kết bạn, hướng dẫn nhau kinh nghiệm học,...Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu dành cho đối tượng học sinhBài văn tả thầy giáo hay và ngắn gọn Những bài hát, bài thơ 20-11 là cách truyền cảm xúc nhanh nhất, dễ dàng nhất đến thầy cô, những người đã nuôi dạy, truyền đạt tri thức cho mỗi con người. Nếu bạn đang tìm những bài thơ 20-11 tự sáng tác, thơ 20/11 chế hài hước, vui vẻ, dí dỏm. Sau đây sẽ là những gợi ý hay nhấtTri ânThu tàn trời đã sang đông Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy Người trao khát vọng hôm nay Chắp cho đôi cánh em bay vào đờiBao chuyến đò lặng không lời Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai Bên trang giáo án miệt mài Hao gầy tâm huyết năm dài tháng quaTừng câu từng chữ ê a Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn Mõi mòn khuya sớm gian nan Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòngBao thế hệ đã sang sông Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng Mặc cho mưa gió bão bùng Vẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơHôm nay kính dệt vần thơ Tri ân hai tiếng… vô bờ khắc ghi Nẻo đời dẫu có thịnh suy Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầyMừng ngày nhà giáo hôm nay Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi An khang hạnh phúc rạng ngời Gia can êm ấm trọn đời yêu thương Dẫu cho cách trở ngàn phương Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô là một bài thơ 20 -11 tự sáng tác vô cùng ý nghĩa, từng lời thơ thấm đượm lòng tri ân, khắc khoải về mái trường xưa, nơi cô thầy dạy dỗ, chắp cánh ước mơ. Từng lười thơ được viết đầy xúc động với tấm lòng biết ơn về thầy cô sâu sắc. Đây xứng đáng là một trong những bài thơ 20-11 hay nhất về chủ đề Ngày nhà giáo Việt hay về thầy cô và mái trường nhân dịp ngày 20/11 THẦY CÔThầy chính là những vì sao thắp sáng, Là đèn đường soi rạng lối em đi. Còn cô là người mẹ hiền phú quý Mà trời dành để dạy dỗ chúng emMỗi năm chỉ có một lần Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy cô Học trò bao nét điểm tô Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừngTrời thu nắng đẹp tưng bừng Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh Tung tăng biểu lộ ân tình Bao ngày mệt nhọc Thầy Cô dỗ dànhBây giờ, giờ phút mỏng manh Chúng em họp lại, kính cô, kính thầy Ngày vui nhà giáo sum vầy Mong thầy cô khỏe, trồng người tiếp thơ ngắn về thầy cô nhân ngày 20-11 nhưng nội dung cô đọng, ý nghĩa với những lời tri ân sâu sắc đến thầy cô, người đã chèo lái con đò đưa các em đến bến bờ thành công. Đây là những vần thơ 20/11 hay nhất để bạn giành tặng thầy cô của mình đấy!Bài thơ 20-11 tự sáng tác hài hước 20 – 11 ở xaNhân ngày nhà giáo nước ta Em ở xa quá, thiếu hoa tặng thầy. Mấy lời, mộc mạc, vơi đầy Xin thày cô chớ có rầy la đầu em nói rất thèm Về trường thăm lại góc em hay tè Chỗ ấy có một cây me Trồng đi trồng lại vẫn què chẳng hồi em vẫn ngồi trên Con ngựa gỗ mít ở bên lớp chồi Em phi được có mấy hồi Bỗng đâu nước ở chỗ ngồi chảy raCô thấy, cô quát, cô la Làm em sợ quá, nước ra càng nhiều Em thề em chẳng nói điêu Cô thay quần áo, sáo diều lộ raCô lấy khăn sạch cô xoa… Hôm nay nghĩ lại … ui da… ngượng ngùng. Bây giờ em học lớp Trung Cấp giống nhớ lại … thẹn thùng cô nghĩ lại càng không ngơi Nhớ sao một thuở ở nơi trường làng Cô dạy các cháu hát vang Bài ca con trẻ, lời vàng thấm giờ ở tận nơi đâu Em không quên được công đầu thày cô. Nhân ngày cả nước hoan hô Chúc mừng nhà giáo em tô thêm lờiChúc cô khỏe cả cuộc đời Chúc cô mãi trẻ, tuyệt vời như xưa Cô nào đã lớn mà chưa Có chồng, sớm có người đưa đón liềnCô nào giờ vẫn ít tiền Mốt mai, sau giấc mơ tiên vàng đầy. Lời cuối xin chúc các thầy Các cô hạnh phúc ngất ngây men xin hứa trước lập Đông Về thăm trường cũ .. đền… trồng cây là một bài thơ 20 – 11 chế mang tính chất hài hước, vui vẻ, nhưng vẫn khá lịch sự và mang tính tôn trọng ngành giáo dục, thầy cô. Bạn có thể tham khảo đọc để giải trí hoặc gửi tặng người bạn cùng trang lứa làm trong ngành giáo dục của mình. Không nên sử dụng bài thơ dể tặng thầy bạn đang tìm chọn những bài thơ hay về 20/11 làm báo tường về chủ đề thầy cô, mái trường. Gợi ý sau đây sẽ giúp bạn giành điểm với những vần thơ 20-11 hay để tri ân sâu sắc đến thầy phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp “Các con ráng năm nay hè cuối cấp” Chút nghẹn ngào, bụi phấn vỡ lao xaoNgày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nao bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng thầy về, sân trường cũ nằm đâu? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi Dẫu cay đắm, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sauMai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạt như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!Đây là những vần thơ thực sự xúc động về người thầy, người cha già tóc đã bạc vì bụi phấn đã dạy dỗ từng lớp, từng lớp học sinh. Bài thơ viết về một người thầy giáo tuyệt vời đã về hưu tại một trường trung học. Chủ đề bài thơ thiên về ngày kết thúc năm học, một ngày hè bế giảng cuối cấp. Tuy nhiên, bài thơ này vẫn xứng đáng được tuyển chọn là một trong những bài thơ hay về 20/11 làm báo tường để giành tặng thầy cô, những người tóc đã bạc vì cả đời cống hiến cho mái trường, cho bụi phấn để nâng niu những tâm hồn tri thức hoa hồng ngày xưa ấy Còn rung rinh sắc thắm tươi 20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa đôi mươiCô tôi mặc áo dài trắng Tóc xanh cài một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá Học trò ngơ ngẩn chờ trông…Nụ hoa hồng ngày xưa ấy… Xuân sang, thầy đã bốn mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô có còn cài?Nụ hoa hồng ngày xưa ấy… Tà áo dài trắng nơi nao, Thầy cô – những mùa quả ngọtEm bỗng thành hoa lúc nào. Một bài thơ 20-11 bào tường viết về thầy cô, những người bước vào nghề tuổi đôi mươi, công hiến cả tuổi thanh xuân cho mái trường, bảng phấn, từng lớp măng non trẻ. Để rồi những cống hiến ấy vẫn theo mãi đến những ngày tóc thầy đã bác trắng tưởng như màu bụi tự sáng tác ca ngợi nghề nhà giáoNhà Giáo là một nghề vinh quang, cao cả với sứ mệnh “trăm năm trồng người”, nghề giáo có vinh, nhưng cũng nhiều tủi, nhiều tâm sự chất chứa trong nghề. Nhân ngày 20/11 Ngày nhà giáo Việt Nam, mời quý thầy cô bạn bè cùng thưởng thức những vần thơ hay viết về nghề nhà giáo mà chúng tôi sưu tầm chọn lọc được dưới STNghề GiáoTác giả HùngTình người rực cháy chữ trao trò Phấn trắng thường ngày nét đẹp tô Khắc khoải bao mùa đâu kẻ đếm Mênh mang bến cũ có ai đo Niềm vui chở khách mong chi đáp Nghĩa vẹn thuyền đưa thỏa chí hò Cống hiến hi sinh dâng cuộc sống Âm thầm chắp cánh trẻ qua đòYêu Nghề GiáoTác giả dàng tà áo thướt tha Xinh tươi đằm thắm mặn mà nét duyên Đoan trang thục nữ dịu hiền Bảng đen phấn trắng trinh nguyên một lòng nhiệt huyết chẳng vơi Ươm mầm tri thức gieo đời tiếng thơm Đâu cần đáp nghĩa trả ơn Mà bao năm vẫn sớm hôm miệt trò vững bước ngày mai Là nguồn hạnh phúc tương lai cô trồng Tấm lòng luôn rộng mênh mông Dù bao vất vả vẫn hồng sắc Thơ Ngày Nhà Giáo Việt Nam Năm 2015Tác giả ThanhThanhsingle. Nguyễn Thanh ThanhHọc trò mìnhLuôn nhớ hình ảnh học trò mình Dù còn gian khó vẫn vững tin Tương lai học trò làm rạng rở Cho trò, cho cả cộng đồng vinh Qua bao thế hệ thầy, cô nhớ Chỉ cần tên, lớp chuyện linh tinh Điềm nhiên nhắc lại khi gặp gỡ Thầy, cô vui kể học trò Nam nghề giáoXưa, nay nghề giáo thanh cao Dù sao đi nữa luôn giàu tình thương Thâm tâm chan chứa khiêm nhường Tùy đời ưa, ghét vẫn nương mái trường Nghiệp dạy còn phải làm gương Trò học trực tiếp để tường tận thêm Gia đình giáo huấn rắn, mềm Ở trường răng dạy uốn êm tâm đầu Thầy, cô có lúc lo âu Những lúc gặp phải mặt ngầu hung hăng Tâm tư mô phạm tự dằn Suy nghĩ, đối đáp mở, ngăn hợp lòng Cái phận nghề giáo luôn trông Gia đình nối kết vun trồng tương lai Sắc, nhọn thì phải dũa mài Chia sẻ hợp lực chung tay xây người Hướng đến cuộc sống rạng tươi Việt Nam nghề giáo mĩm cười tự giáo dục làm sao người tiếp nhận ?Nền giáo dục làm sao người tiếp nhận ? Có mầm chồi, bồi dưởng hoặc nâng cao Từ phổ thông, đại học đến hơn nào Đứng giảng dạy được xem là Nhà GiáoTruyền con chữ nhưng không hề kiêu ngạo Khiêm tốn nhiều, mặc cảm dấu vào tâm Tư thế luôn chuẩn bị với sóng ngầm Chuyện giáo dục học sinh đời ca thánTrò mà tốt không có gì chán nản Yêu thêm nghề thanh thản trọn niềm tin Hạnh phúc thay khi nhắc học trò mình Nhiều thế hệ đã qua như còn đóLàm nghề giáo chuyện trồng người trăm họ Vai gánh này tương xứng tâm hồn cao Chỉ vì yêu chấp nhận những xì xào Góp công sức vì tương lai xã hộiĐường mô phạm ngã rẽ nhiều muôn lối Thuận lợi đầy, gian khó chẳng vơi đâu Cái hướng chung cả xã hội đau đầu Nền giáo dục làm sao người tiếp nhận ?Thơ Tứ tuyệt Ngày nhà giáo Việt Nam 2015Tấm gương người línhNgười lính Cụ Hồ làm giáo viên Biên giới, vùng xa, hải đảo yên Súng mang gánh chữ tình dân, nước Tấm gương trò cảm yêu nước liềnMón quà thích nhấtMón quà thích nhất của thầy cô Trò ngoan, học giỏi điểm sáng tô Bông hoa gửi tặng Ngày Nhà Giáo Sự thật vui khỏe chẳng mơ lời thăm hỏiCòn đây nhiều lắm những con người Trong tâm ghi khắc vẫn chưa vơi Hình ảnh thầy cô thời đi học Gởi lời thăm hỏi thật sáng Giáo ẤyTác giả CHÂU NAM KIM MINHÔng giáo ấy âm thầm lặng lẽ Quyết một đời thước kẻ bút nghiên Cơ hàn năm tháng triền miên Tâm tư gởi trọn thiêng liêng giảng đườngBao gian khó đoạn trường nghề giáo Tóc bạc dần, màu áo phai nhanh Đêm về giáo án bủa quanh Đợi ngày đứng lớp tô xanh cho đờiNgười giáo ấy rạng ngời trong sáng Vẫn gieo mầm bao tháng ngày qua Lời người chứa đựng thiết tha Hằng luôn mong đợi nơi ta thành ngườiVẫn nơi đó tiếng cười quen thuộc Khắc ghi lòng dẫu cuộc bể dâu Ươm mầm nhân cách đời sau Trồng cây Nhân nghĩa nuôi câu Nhân tàiÔi ! cứ thế miệt mài nghề giáo ! Xá chi lời trâng tráo, hoang mang Tâm hồn nghề giáo thênh thang Cho bao thế hệ dọc ngang giúp đờiNói sao hết bao lời cảm tạ Viết sao đầy một dạ tri ân Hoa cài chữ ĐỨC em nâng Chữ TÂM tô đậm kính dâng lên người !Trắng ĐêmTác giả Typn HuỳnhLại một đêm nữa, con thức trắng Hiểu ngày xưa thầy cô cũng như này Bước tiền bối đi, chân con nối Thức trắng đêm dài, lại trắng đêmNghề giáo ấy thế mà chẳng dễ Chẳng ngại gian nan, khó chẳng màng Lại càng khéo léo trên bục giảng Khi cần nhẹ nhàng, lúc cần căngLàm nhẹ qua loa, con có thể Trong khả năng mình, lướt cho qua Nghĩ đến đấy, con càng không thể Lương tâm nghề giáo, tại vì ta!Một phút đứng lớp, ba phút tại nhà Một phần giảng hay, ba phần khéo soạn Tâm huyết đổ vào, ta nhận lại điều chi?Học trò thời nay, chẳng phải như xưa Một ý không vừa, ấy là rắc rối Mỗi ngày mỗi ngày báo nối báo ra Người thầy người thầy trong thời trong đại!Người có mệt nhoài khi nhiều thứ bủa vây? Nào cơm áo gạo tiền, nào áp lực các thứ Cũng vậy, ôi thôi cũng vậy Muốn chuyển ngành, nhưng chắc nghiệp giáo viên! [Typn] Cần Thơ, 07/03/2016Gia Đình Sư Phạm & Chúc Mừng Gia Đình Sư PhạmGIA ĐÌNH SƯ PHẠMTác giả Nguyễn Ngọc RenéTrường Cao Đẳng học nghề sư phạm Ra giáo viên thê thảm lương còm Xét ra thì cũng chén cơm Yêu nhiều tuổi dại lòm khòm môn vănBu Thịnh muốn có thằng cu đến 1 Gia nhập liền nhà mến dang tay Đón mừng kết nối đêm ngày Nghĩa tình huynh đệ ô hay vững bềnCó Đoàn Ngọc một bên gắn bó 2 Viết lời bình chẳng bỏ anh ba N3 Chị Dzung khích lệ mặn mà 3 Ta cùng vui vẻ một gia kết tìnhDùng song thất lung linh nay tả Nỗi niềm yêu thật quá là mừng Ta cùng họ tộc tượng trưng Thân nhau thắt chặt không ngừng từ đây..Lời thơ sẽ đong đầy tình nghĩa Dẫu cách xa ngàn địa lý ngăn Núi non ghềnh thác khô cằn Tình chung liên hệ khó khăn cũng liền…Nay song thất liên miên đã viết Cùng một nhà tình thiệt kết giao Sẻ chia cay đắng ngọt ngào Thơ này chứng giám xiết bao là tình …-N3- Nguyễn Ngọc René – Paris – 22/05/2016 1 Kim Thịnh Dancer 2 Doan Ngoc 3 Dzung Nguyen N3 Nguyễn Ngọc René ****************** CHÚC MỪNG GIA ĐÌNH SƯ PHẠMT/g Phạm ThànhChúc mừng cả gia đình sư phạm Những con người lịch lãm nơi xa Kết tình bạn hữu một nhà Hôm nay mới thấy anh ta khoe rằngNhà phây búc đêm trăng sáng tỏ Mối thâm tình đã có từ lâu Lại là ý hợp tâm đầu Chúc cho tình bạn bể dâu không sờnĐi sư phạm mừng rơn nghề giáo Cũng có đâu đảm bảo đồng lương Khó khăn vất vả đời thường Bộn bề bươn chải tha hương xứ ngườiNay cuộc sống đẹp tươi hơn trước Mong có người sẽ được hồi hương Ở đâu đất nước thịnh cường Làm ăn dễ dãi xa phương cũng đànhEm đây cũng cao xanh nghề giáo Đến bây giờ cáo lão về quê Suốt ngày thi phú tràn trề Vui cùng các bạn say mê họa vầnChúc mừng họ tộc tình thân Bên đời cuộc sống ân cần có Ơn Thầy CôTác giả Nguyễn Khắc ThiệnChúc mừng thầy cô ở gần xa Niềm vui tràn ngập khắp mọi nhà Tình cảm thầy trò nhiều thương mến Ấm lòng đón nhận những bó hoaVinh danh cao quý sự nghiệp thầy Tận tình giảng dạy sống thẳng ngay Gian nan nếm trải tâm vẫn sáng Vất vả không buông sự nghiệp nàyKhó khăn gian khổ không nề hà Chông gai thách thức vẫn vượt qua Cao quý hơn mọi nghề cao quý Chính là nghề giáo ở nước taTài năng cống hiến bấy lâu nay Công lao trời bể của cô thầy Giáo dục thành công bao thế hệ Rạng rỡ non sông đất nước này./.Nghề Cha ÔngTác giả Đoàn Minh Hợp Xóm Đồng Cái thời non nớt khi xưa Hai mươi/ mười một/ đón đưa dập dìu Bế bồng cậu bé đáng yêu Nắm tay anh chị phiêu lưu xóm làngThăng trầm nhà giáo sang trang Miếng cơm manh áo bỏ ngang đổi nghề Người buôn bán người làm thuê Người xoay việc khác vật vờ bôn baNghề giáo nghề của ông – cha Bao đời gầy dựng thấy mà xót thương Mai này con cháu đến trường Ta sẽ căn dặn theo đường khi xưaViết Tặng Cô Ngày Về HưuTác giả Dương Viết CươngGiáo án giờ xếp lại Bục giảng mai xa rồi Bụi phấn bay theo gió Mình về với mình thôiBao chuyến đò rời bến Bao lớp học trò đi Ơi mái trường thương mến Nói cùng ta câu gì?Trống trường mùa thu tới Thôi giục bước chân quen Những vui buồn nghề giáo Giờ như trăng bên một đời dạy học Chẳng đòi hỏi gì đâu Chỉ mong lời mình giảng Học trò đừng quên mau3-8-2016 Viết tặng cô giáo chủ nhiệm Lương Thị Chi và mái trường PTTH Thạch Thành I yêu dấuChào 20 – 11Tác giả Mũm MĩmVào lớp Một em ngồi tập Viết Nét thẳng nghiêng học biết vẽ tô Làm quen chữ cái O Ô Học câu vâng dạ, yêu Cô Bạn BèCô cần mẫn say mê nghiệp Giáo Thầy yêu trò dạy bảo chúng tôi Tháng ngày cứ thế dần trôi Bao nhiêu bụi phấn , mấy đời học sinhCũng bảo táp lặng thinh cam chịu Nghiệp lái đò như địu các con Làm sao che chở an toàn Bình an vô sự trưởng thành ĐỨC NHÂNYêu nghề Giáo không màng danh lợi Yêu Học Trò chẳng đợi trả ơn Ước mơ rất đỗi giản đơn Miễn sao Lủ Quỷ thành NHƠN giúp đờiNgày NHÀ GIÁO muôn người chúc tụng Nghĩa Cô Thầy VANG VỌNG tháng năm Lời hay ý đẹp ngàn lần Chẳng sao tả hết nhọc nhằn THẦY CÔ..Có Một Nghề Như ThếTác giả Hương Ngọc Lancó một nghề tuy không phấn bám tay cũng không dám mơ đơm hoa kết trái có một nghề lặng thầm như dòng chảy chỉ ước mơ truyền mạch sống cho ngườicũng đêm ngày trăn trở thiếu nụ cười chông đèn khuya soạn từng trang giáo án cũng miệt mài sáng chiều nhăn vầng trán tìm tinh hoa để khơi lại cuộc đờibốn mùa sang vẫn tóc rối tơi bời không áo hoa dáng dịu dàng tha thướt ngày hiến chương vẫn lặng thầm độc bước đem tình thương vá chỗ khuyết cho tròntháng năm dài trong lặng lẽ mỏi mòn gieo yêu thương chẳng mơ người báo đáp người hạnh phúc là thấy lòng ấm áp là vui mừng như đang được vinh danh20. 11. 2018 HNL ps cảm tác từ bài hát “Tôi yêu nghề giáo”.Em Là Cô GiáoTác giả Nguyễn An ĐệNgười yêu tôi có nụ cười tươi trẻ Em hiền hòa và vui vẻ thân thương Tóc dài bay có bụi phấn vương vương Là cô giáo vẫn đến trường mỗi yêu em tà áo dài duyên dáng Yêu nụ cười từ năm tháng sinh viên Nét vô tư, giản dị chẳng ưu phiền Có tình thân gắn liền thời thơ với anh cùng quê hương yêu dấu Chung chuyến đò cùng bến đậu ngày xưa Chung đường quen nắng trưa rợp bóng dừa Chung chiếc dù bao ngày mưa đi bụi phấn còn vương trên mái tóc Bài thơ đầu, tiếng em đọc ngân nga Yêu nghề giáo sâu sắc và thiết tha Nụ hôn đầu, yêu câu ca em của em, người đưa đò khao khát Kiến thức chờ truyền cho các em thơ Cô giáo ơi không biết tự bao giờ Mong được gặp và đợi chờ cô mãi!Trích trong tập HOA MÀU TRẮNG Nguyễn An Đệ, 2018. NXB Đồng Em-Cô GiáoTác giả Quách Tỉnh -Xuân TrườngAnh cũng biết nghề giáo nhiều vất vả Nhưng trong lòng đã yêu quý từ lâu Nhớ không em cái thửơ ấy ban đầu Hôm đưa tiễn vào giảng đường đại họcRưng rưng mắt rồi vô tình chợt khóc Hi sinh nhiều khó nhọc lắm người ơi Ngày mai đây nhớ vững bước đường đời Vì bụi phấn rơi bạc đầu em đóĐã bao năm nhớ rất nhiều về nhỏ Tự hiểu lòng hiểu rõ nỗi niềm riêng Bởi yêu nghề cao quí lại thiêng liêng Càng cảm phục thêm yêu người con gáiDù xa nhau nhưng trong lòng ta mãi Mãi nhìn về một hướng của niềm tin Thửơ ban đầu hẹn ước nhớ như in Lòng chung thủy tình xanh là vô hạnLà Cô Giáo Dạy VănTác giả Hồ Tịnh VănCô là cô giáo dạy văn thôi Chỉ biết thương yêu đẹp bên đời Ngày thêm yêu lớp, yêu trò nhỏ Cái nghiệp văn chương chẳng chịu rờiCô là cô giáo của trò ngoan Mỗi sáng lên trường lòng hân hoan Nghĩ đến ánh mắt trò rạng rỡ Là trái tim cô đã ngút ngànCô của các trò mãi dễ thương Đến bên trò nhỏ, đến lớp, trường Để gần gũi trò và trao tặng Những vần thơ đẹp, áng văn chươngCô đã bao năm sống hết mình Nụ cười tươi mới,mắt lung linh Có lúc ngờ nghệch như con trẻ Trao hết tin yêu, tấm chân tìnhDẫu đời còn lắm nỗi truân chuyên Đôi khi rũ lệ đẫm mắt huyền Nhưng làm nhà giáo như cô đó Chữ tình bao năm vẫn con nguyênCảm ơn cuộc đời đã dạy thêm Nghề giáo có lúc chẳng dịu êm Nhưng với trò yêu cô khắng khít Nên trái tim cô mãi ngọt mềm…Viên Phấn – Kim MinhTác giả CHÂU NAM KIM MINHViên phấn kia tô mầm thế hệ Vẽ nhân tài xây bệ tương lai m thầm, khó nhọc, đắng cay Tan thành bụi cát … vẫn say giảng đườngViên phấn dạy mến trường yêu lớp Thương Cô Thầy nơm nớp vì ta Lo trò bao cảnh bôn ba Phấn treo hàng chữ thiết tha dỗ dànhViên phấn đọc ngọn ngành giáo án Chốn học đường rọi sáng từng môn Mong trò bớt dại, thêm khôn Trung thành, hiếu nghĩa, làng thôn vẹn tìnhViên phấn trắng quên mình năm tháng Giữ tâm hồn luôn áng mây xanh Làm nền đưa trẻ vượt quanh Dẫn đường thế hệ tiến nhanh giúp đờiÔi Hồng Đức rạng ngời nghề giáo Luôn đong đầy nơi áo Thầy Cô Dù qua mấy bận đẩy xô Sắc màu viên phấn vẫn tô ơn người !Tặng Các Thầy Cô GiáoTác giả Tg Tuyết Lâm ………TẶNG CÁC THẦY CÔ GIÁO ……….Cảm xúc qua câu chuyện cô giáo bị đình chỉ dậy vì bắt học sinh quỳCô phạt quỳ ,có đau lắm không con ? Nếu con hư, sẽ còn hơn thế nữa…. Bởi cô phạt, là để con sửa chữa Những lỗi lầm, con chưa sửa thành cô giáo, cô chỉ muốn trò ngoan Muốn học văn ,trước tiên con học lễ Ngồi trong lớp, con râm ran chuyện kể Cô giảng bài, sao có thể ai nghe….Vậy phạt quỳ, con đã hiểu ra chưa… Nếu đến lớp, chỉ dạy bừa hết tiết…. Các con học.. hay không, không cần biết… Rồi qua ngày, cứ hết tháng lĩnh con ơi, cô nghiêm khắc, bởi thương Gieo vào con ,những luân thường đạo lý Dạy cho con, kiến thức, lòng tri kỷ…. Mai ra đời, không phí tuổi thanh xuân….Các con ngoan, cô chỉ bảo ân cần… Nào cô muốn, một lần làm người ác Nhưng các con, học thì luôn lười nhác Dạy điều hay, con phản bác không nghề giáo, sao nhiều quá ức oan… Bởi con sâu, mà làm sầu người khác Hai chữ thầy cô, giờ sao thấy bạc.. Đứng dậy trò, ngỡ lạc chốn chông, gai….Áp lực lớn, luôn đè nặng đôi vai Muốn dạy trò, thành người tài phải khắc Cha mẹ biết, đưa con vào trường học Có biết đâu, cô đã khóc bao lần….Bắt con quỳ…mà cô phải bước chân Rời mái trường, bao lần cô dạy giỏi… Tự động viên, đôi chân mình đừng mỏi… Mãi để cho đời, gọi 2 chữ …cô ơi ..Trên đây là những bài thơ 20-11 hay nhất về chủ đề thầy cô, mái trường nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11. Mong rằng những bài thơ 20/11 tự sáng tác đầy xúc động hay những bài thơ về chế hài hước trên đây sẽ giúp bạn lựa chọn được cho mình một bài thơ 20/11 hay, phù hợp. Xin chúc thầy cô, những người đã, đang và sẽ trở thành người truyền dạy tri thức cho nhân loại một sức khỏe dồi dào và thành công mỹ mãn. Ngoài những câu thơ, bài thơ về thầy cô. Bạn cũng cần những lời chúc 20/11 ngắn gọn ý nghĩa để gửi gắm tới quý cô thầy trong ngày lễ đặc biệt này thêm Ý nghĩa ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 có thể bạn chưa biết? 15 món quà tặng 20/11 ý nghĩa nhất cho thầy cô giáo Tổng hợp những lời chúc 20/11 ngắn gọn ý nghĩa dành cho thầy cô Thơ về cuộc sống, tuyển tập những bài thơ hay ý nghĩa

tiểu phẩm về thầy cô